Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 21
Cập nhật: 1 week ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhưng người đầu têu tất cả mọi thứ này Mặc Thiệu Đình, lại đứng nguyên tại chỗ một cách nho nhã, rút khăn tay ra lau ngón tay thon dài của anh, khinh miệt ném cái khăn lên mặt Lâm Phong:
- Chó cắn tôi, tôi không thể cắn chó, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ nhịn.
Đường Lạc Lạc há mồm kinh ngạc, nhìn bóng lưng cao to của Mặc Thiệu Đình, dường như ngớ người luôn ----- Cái tên này.... cái tên này thật sự quá ngạo mạn, quá bạo lực, không xem ai ra gì..... thật sự đẹp trai quá đi!
Loại tiểu nhân như Lâm Phong, vốn dĩ đáng bị đập mà!
Vừa nãy còn đang đắm chìm trong không khí vui vẻ sắp được ăn ngon của mọi người, lúc này cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi.
Vẫn là Diệp Tiểu Manh phản ứng nhanh nhất, chạy đến bên cạnh Mặc Thiệu Đình nhỏ tiếng nhắc nhở:
- Anh mau chạy đi, nhân lúc chưa ai đến, anh mau chạy đi.
Nhưng tiếc là chậm một bước ----- Vương Vân Nhi thấy bạn trai bị đánh đến thê thảm như thế, khóc sướt mướt như mưa, sau khi khóc rống lên vẻ mặt tức tối quay đầu nhìn Mặc Thiệu Đình:
- Sao anh có thể tùy tiện đánh người hả? Lâm Phong làm sai điều gì? Anh ấy là vô tội! Anh không được đi, tôi sẽ gọi ba tôi đem người đến, nói ba tôi tiễn anh vào đồn công an, chờ luật pháp xử lý anh!
Vô ---- tội ---- ư....???
Đường Lạc Lạc thật sự muốn tát cho Vương Vân Nhi thấy má luôn, miệng Lâm Phong đã bẩn đến thế rồi, chính vì người bị nói không phải ả, thì là vô tội ư? Đúng là có người thích ăn nói phong lông không chịu trách nhiệm nhỉ?
- Gọi người đến? Được đó, tôi chờ.
Mặc Thiệu Đình cười tít mắt quay người, ngồi về lại bên cạnh Đường Lạc Lạc, chân phải nho nhã gác lên chân trái, một tay chống cằm, xem như không có gì nhìn Lâm Phong thảm bại nằm dưới đất, và Vương Vân Nhi bên cạnh khóc rống như mưa, vẻ mặt đó, ung dung thư thái như đang ngắm một bức tranh sơn dầu vậy.
Đường Lạc Lạc chớp chớp mắt, khẽ ghé sát Mặc Thiệu Đình, đưa tay véo cánh tay anh ta một cái, nói nhỏ:
- Hay là tôi giúp anh một tay, anh mau chạy đi! Ba của Vương Vân Nhi là hiệu trưởng đó, nhất định sẽ mang theo rất nhiều người đến...
Mặc Thiệu Đình vì muốn bảo vệ cô, nên mới đánh Lâm Phong, tuy Đường Lạc Lạc biết, một khi Mặc Thiệu Đình chạy rồi, Vương Vân Nhi nhất định sẽ trút giận lên cô, thâm chí có thể sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô, nhưng vẫn không thể để Mặc Thiệu Đình nhận lấy thiệt thòi trước mắt này được.
Anh ta có biết đánh đến mấy, cũng không thể đối phó một nhóm người được.
Vả lại, cho dù giữ lại anh ta, thì Vương Vân Nhi cũng sẽ trút giận lên cô thôi.
Mặc Thiệu Đình nửa cười nửa không nhìn Đường Lạc Lạc, nhìn vẻ mặt cô đầy sự quan tâm anh, trong lòng thấy ấm áp, sau đó ung dung mà nhếch mày:
- Tôi sợ cậu ta?
Nếu sợ thật thì đã không đấm cho Lâm Phong một cú đó rồi.
Hai người thủ thỉ với nhau, nhìn trong mắt Vương Vân Nhi và Lâm Phong, chính là không biết liêm sỉ mà còn nháy mắt đưa tình với nhau, Lâm Phong hiện tại nói chuyện cũng khó khăn, cổ họng bỏng rát, miễn cưỡng phát ra vài chữ:
- Anh... đừng.... quá... ngạo mạn....
Vương Vân Nhi rút điện thoại gọi cho ba ả đến, thêm mắm thêm muối khóc than một hồi, bảo ba ả nhanh chóng đến đây, đem theo vài người, cúp máy xong, nghiến răng nhìn Mặc Thiệu Đình:
- Anh đánh Lâm Phong ra nông nổi này, ngay cả chút lòng hối cãi cũng không có sao? Nếu bây giờ hối cãi, nói lời xin lỗi tạ tội với anh ấy, chờ ba tôi đến dạy dỗ anh một phen, chuyện này coi như cho qua, niệm tình là bạn học với Đường Lạc Lạc, tha cho anh một mạng...
Ả ta ngước đầu, vẻ mặt như trên trời, nói xong liền nhìn Mặc Thiệu Đình, chờ Mặc Thiệu Đình dập đầu tạ lỗi.
Tự tin của ả không phải không có căn cứ đâu, cho dù Mặc Thiệu Đình có tiền, thì cao lắm cũng chỉ là một bạo phát hộ, tuy ba ả chỉ là hiệu trưởng thôi, nhưng dù gì trong giới giáo dục, có mối quan hệ sâu rộng, vả lại Lâm Phong còn bị đánh ra nông nổi này, nếu truy cứu đến cùng, Mặc Thiệu Đình không chết cũng phải mất một lớp da.
Nghĩ đến người đàn ông anh tuấn không sợ trời đất khi nãy chịu thuần phục với ả, trong lòng Vương Vân Nhi, bỗng chốc có cảm giác kích động...
Mặc Thiệu Đình lạnh lùng nhìn ả ta, không kiềm được nhếch mép:
- Hối hận? Phải, tôi đặc biệt hối hận...
- Chó cắn tôi, tôi không thể cắn chó, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ nhịn.
Đường Lạc Lạc há mồm kinh ngạc, nhìn bóng lưng cao to của Mặc Thiệu Đình, dường như ngớ người luôn ----- Cái tên này.... cái tên này thật sự quá ngạo mạn, quá bạo lực, không xem ai ra gì..... thật sự đẹp trai quá đi!
Loại tiểu nhân như Lâm Phong, vốn dĩ đáng bị đập mà!
Vừa nãy còn đang đắm chìm trong không khí vui vẻ sắp được ăn ngon của mọi người, lúc này cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi.
Vẫn là Diệp Tiểu Manh phản ứng nhanh nhất, chạy đến bên cạnh Mặc Thiệu Đình nhỏ tiếng nhắc nhở:
- Anh mau chạy đi, nhân lúc chưa ai đến, anh mau chạy đi.
Nhưng tiếc là chậm một bước ----- Vương Vân Nhi thấy bạn trai bị đánh đến thê thảm như thế, khóc sướt mướt như mưa, sau khi khóc rống lên vẻ mặt tức tối quay đầu nhìn Mặc Thiệu Đình:
- Sao anh có thể tùy tiện đánh người hả? Lâm Phong làm sai điều gì? Anh ấy là vô tội! Anh không được đi, tôi sẽ gọi ba tôi đem người đến, nói ba tôi tiễn anh vào đồn công an, chờ luật pháp xử lý anh!
Vô ---- tội ---- ư....???
Đường Lạc Lạc thật sự muốn tát cho Vương Vân Nhi thấy má luôn, miệng Lâm Phong đã bẩn đến thế rồi, chính vì người bị nói không phải ả, thì là vô tội ư? Đúng là có người thích ăn nói phong lông không chịu trách nhiệm nhỉ?
- Gọi người đến? Được đó, tôi chờ.
Mặc Thiệu Đình cười tít mắt quay người, ngồi về lại bên cạnh Đường Lạc Lạc, chân phải nho nhã gác lên chân trái, một tay chống cằm, xem như không có gì nhìn Lâm Phong thảm bại nằm dưới đất, và Vương Vân Nhi bên cạnh khóc rống như mưa, vẻ mặt đó, ung dung thư thái như đang ngắm một bức tranh sơn dầu vậy.
Đường Lạc Lạc chớp chớp mắt, khẽ ghé sát Mặc Thiệu Đình, đưa tay véo cánh tay anh ta một cái, nói nhỏ:
- Hay là tôi giúp anh một tay, anh mau chạy đi! Ba của Vương Vân Nhi là hiệu trưởng đó, nhất định sẽ mang theo rất nhiều người đến...
Mặc Thiệu Đình vì muốn bảo vệ cô, nên mới đánh Lâm Phong, tuy Đường Lạc Lạc biết, một khi Mặc Thiệu Đình chạy rồi, Vương Vân Nhi nhất định sẽ trút giận lên cô, thâm chí có thể sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô, nhưng vẫn không thể để Mặc Thiệu Đình nhận lấy thiệt thòi trước mắt này được.
Anh ta có biết đánh đến mấy, cũng không thể đối phó một nhóm người được.
Vả lại, cho dù giữ lại anh ta, thì Vương Vân Nhi cũng sẽ trút giận lên cô thôi.
Mặc Thiệu Đình nửa cười nửa không nhìn Đường Lạc Lạc, nhìn vẻ mặt cô đầy sự quan tâm anh, trong lòng thấy ấm áp, sau đó ung dung mà nhếch mày:
- Tôi sợ cậu ta?
Nếu sợ thật thì đã không đấm cho Lâm Phong một cú đó rồi.
Hai người thủ thỉ với nhau, nhìn trong mắt Vương Vân Nhi và Lâm Phong, chính là không biết liêm sỉ mà còn nháy mắt đưa tình với nhau, Lâm Phong hiện tại nói chuyện cũng khó khăn, cổ họng bỏng rát, miễn cưỡng phát ra vài chữ:
- Anh... đừng.... quá... ngạo mạn....
Vương Vân Nhi rút điện thoại gọi cho ba ả đến, thêm mắm thêm muối khóc than một hồi, bảo ba ả nhanh chóng đến đây, đem theo vài người, cúp máy xong, nghiến răng nhìn Mặc Thiệu Đình:
- Anh đánh Lâm Phong ra nông nổi này, ngay cả chút lòng hối cãi cũng không có sao? Nếu bây giờ hối cãi, nói lời xin lỗi tạ tội với anh ấy, chờ ba tôi đến dạy dỗ anh một phen, chuyện này coi như cho qua, niệm tình là bạn học với Đường Lạc Lạc, tha cho anh một mạng...
Ả ta ngước đầu, vẻ mặt như trên trời, nói xong liền nhìn Mặc Thiệu Đình, chờ Mặc Thiệu Đình dập đầu tạ lỗi.
Tự tin của ả không phải không có căn cứ đâu, cho dù Mặc Thiệu Đình có tiền, thì cao lắm cũng chỉ là một bạo phát hộ, tuy ba ả chỉ là hiệu trưởng thôi, nhưng dù gì trong giới giáo dục, có mối quan hệ sâu rộng, vả lại Lâm Phong còn bị đánh ra nông nổi này, nếu truy cứu đến cùng, Mặc Thiệu Đình không chết cũng phải mất một lớp da.
Nghĩ đến người đàn ông anh tuấn không sợ trời đất khi nãy chịu thuần phục với ả, trong lòng Vương Vân Nhi, bỗng chốc có cảm giác kích động...
Mặc Thiệu Đình lạnh lùng nhìn ả ta, không kiềm được nhếch mép:
- Hối hận? Phải, tôi đặc biệt hối hận...
Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài
Tác giả: Vô Danh
292 chương | 14 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Xin chị thả tôi ra ngoài
Chương 132: 132: Làm sao báo đáp tôi
Chương 133: 133: Tại sao cứ lại là cô
Chương 134: 134: Một đêm của tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Trần Trần không phải con hoang
Chương 201: 201: Vị hôn thê của anh là Đường Phù Dung
Chương 202: 202: Đi như thế nào,về như thế nào
Chương 203: 203: Sự lo lắng của mặc lan
Chương 204: 204: Bằng chứng
Chương 205: 205: Khách hàng đầu tiên
Chương 206: 206: Cô là kẻ dối trá
Chương 207: 207: Ngay cả danh phận đều không có
Chương 208: 208: Không mệt không mệt
Chương 209: 209: Vợ chồng đÁNH NHAU
Chương 210: 210: Nhiệm vụ khó hoàn thành
Chương 211: 211
Chương 212: 212: Chỉ hy vọng như thế
Chương 213: 213: 5 ngày đêm ngược
Chương 214: 214: Không đứng đắn
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Làm phù dâu cho tôi
Chương 218: 218: Cha TrẦn Trần là ai
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Mối tình đầu khắc trong tim
Chương 223: 223: Kết quả bất ngờ
Chương 224: 224: Không còn cách nào khác
Chương 225: 225: Đây là vu khống!
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Phúc họa khôn lường
Chương 229: 229: Biết thời biết thế
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Không muốn làm người lớn
Chương 232: 232: Tiểu bạch kiểm xấu xa!
Chương 233: 233: Quyết định của ông cụ Mặc
Chương 234: 234: Đưa con trai ra ngoài
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Xứng danh
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Dự luật
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Geogre, anh thay vệ sĩ à?
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249: Cao thủ lạnh lùng
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254: Có thể là mất tích
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Tôi sẽ thử xem
Chương 260: 260: Trần Trần tới
Chương 261: 261: Không cam lòng
Chương 262: 262: Cuộc sống vô giá trị
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Trộm xe
Chương 270: 270: Mặt người dạ thú
Chương 271: 271: 271: Nảy Mầm Hạnh Phúc
Chương 272: 272: 272: Do Dự
Chương 273: 273: 273: Thu Hút Thành Công Sự Chú Ý Của Em Bé
Chương 274: 274: 274
Chương 275: 275: 275: Bạn Không Muốn Hiểu
Chương 276: 276: 276: Linh Cảm
Chương 277: 277: 277: Tình Nguyện Chết Thay
Chương 278: 278: 278: Sự Trùng Hợp Kỳ Lạ
Chương 279: 279: 279
Chương 280: 280: 280: Một Tin Tốt Một Tin Xấu
Chương 281: 281: 281: Hai Món Quà Một Lớn Một Nhỏ
Chương 282: 282: 282: Ngọt Đến Ưu Thương
Chương 283: 283: 283: Kẻ Thù Gặp Nhau
Chương 284: 284: 284: Oan Gia Ngõ Hep
Chương 285: 285: 285: Nói Lời Tạm Biệt Mẹ
Chương 286: 286: 286: Chủ Ý
Chương 287: 287: 287: Không Cần Tranh Nhau
Chương 288: 288: 288: Lo Lắng Duy Nhất
Chương 289: 289: 289: Như Mong Muốn
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291: Khách Không Mời Mà Đến
Chương 292: 292: 292
Không tìm thấy chương nào phù hợp