Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 36
Cập nhật: 1 week ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đường Lạc Lạc cứng họng:
- Tôi… Tôi chỉ mới đến, vẫn chưa biết quy tắc nhân viên…
Lời chưa dứt, đã bị Vương Bác mất kiên nhẫn cắt ngang:
- Cô là nhân viên công ty, mà lại không biết quy tắc nhân viên, còn nói như đúng rồi, thái độ người mới hiện nay đều lấp l**m, thiếu trách nhiệm như thế sao?
Ông ta vừa nói, vừa đập mạnh lên bàn, bộ dạng như người mới thật khó dạy.
Những nhân viên khác của bộ phận thiết kế, đều không lấy làm lạ, ai cũng biết Vương Bác đang cố ý gây khó dễ cho Đường Lạc Lạc, tuy không rõ nguyên do, nhưng không muốn xỏ mũi vào, chỉ biết lực bất tòng tâm mà nhìn Đường Lạc Lạc.
Đường Lạc Lạc tưởng như sắp khóc đến nơi, cô rõ ràng mới vào công ty, cái gì cũng chưa biết, đã bị mắng cho một trận, cô nghĩ đi nghĩ lại, cũng không hiểu rốt cuộc cô đã làm sai chuyện gì.
- Thật xin lỗi, tôi đọc không ra.
Đường Lạc Lạc cắn răng, cúi gằm mặt chuẩn bị ngồi xuống, nhưng chưa kịp đợi cô cử động, đã nghe Vương Bác nghiêm mặt nặng lời hét lớn:
- Ai cho cô ngồi xuống?
Đường Lạc Lạc sững sờ, ngước đầu nhìn vẻ mặt hung dữ của Vương Bác, chỉ biết lúng túng đứng trước bàn họp, tiếp tục đứng phạt.
Thật mất mặt quá …
Chuyện này so với việc đi học bị phạt đứng hay gì đó, còn xấu hổ hơn, nhưng quan trọng hơn là bản thân rõ ràng không làm gì, không lẽ Vương Bác nhìn cô không thuận mắt?
Đường Lạc Lạc khóc không ra nước mắt.
Vương Bác nhìn thấy Đường Lạc Lạc đứng yên không nói lời nào, trong lòng rất đắc ý, một cô gái trẻ tuổi, bị ra oai phủ đầu, để cô ta biết dù có gia thế, đến đây cũng phải ngoan ngoãn nghe theo lời sai khiến của ông ta, chuyện này chỉ có lợi chứ không hại.
Ông ta hẳn đang bồi dưỡng Đường Lạc Lạc, nếu cô ta sợ khổ kiên trì không nỗi, thì cũng không thể trách ông được.
Sau đó, Vương Bác tuyên bố cuộc họp bắt đầu, cùng mọi người thảo luận xu thế thịnh hành năm nay, hướng đi trang phục mùa xuân, nghe đến những vấn đề chuyên nghiệp như thế, Đường Lạc Lạc cố gắng bình phục tâm trạng, lấy giấy bút nghiêm túc ghi chép lại.
Cô không đến đây để chơi, cô đến để nỗ lực đứng vững trong công ty nhà họ Mặc, như vậy sau này dù có ly hôn với Mặc Thiệu Đình, cũng có thể tự nuôi sống bản thân.
Ôm ấp ý nghĩ này, cho dù có đang đứng phạt, Đường Lạc Lạc cũng không khóc, mà vô cùng chăm chỉ lắng nghe mọi người bàn luận, cô muốn cố hết sức đuổi kịp mọi người.
- Trước tiên, chúng ta phải xác định xu thế thịnh hành của năm nay, đồng thời phải tạo được nét riêng cho mình, mùa xuân mọi năm, các thương hiệu lớn đều sẽ cho ra mắt dòng trang phục với màu sắc thịnh hành, vì màu thịnh hành của năm nay vẫn chưa công bố, nên chúng ta sẽ đối mặt với một lựa chọn, là chọn lối an toàn hay cược chút vận may, ai có thể trả lời tôi, màu thịnh hành của năm ngoái là gì không?
- Phó bộ trưởng, tôi biết.
Đường Lạc Lạc giơ tay:
- Màu thịnh hành của năm ngoái là màu xanh hồng, tôi đoán màu của năm nay cũng sẽ theo hướng nhẹ nhàng tươi mới như thế… Tôi…
- Tôi đã hỏi cô chưa?
Khi nãy Vương Bác còn mặt mày tươi cười, sắc mặt đột nhiên trĩu xuống:
- Mới vào công ty đã không biét trời cao đất rộng, cảm thấy bản thân xem qua chút tin tức thịnh hành thì có quyền phát ngôn rồi à? Đường Lạc Lạc, thái độ của cô rất kiêu ngạo, không cần họp nữa, đến phòng trà lấy chút bánh ngọt và cà phê cho mọi người đi!
Đường Lạc Lạc:
- ... …
Không phải Vương Bác đang hỏi, ai biết màu thịnh hành của năm ngoái là gì, cô mới giơ tay phát biểu hay sao?
Cô kiêu ngạo chỗ nào chứ?
Đường Lạc Lạc thật sự không hiểu, nhưng việc này cả đứa ngốc cũng nhìn ra được Vương Bác rõ ràng cố ý gây khó dễ cô, cô không tranh cãi, gật đầu rồi ra khỏi phòng họp đi về hướng phòng trà.
Sau lưng vang đến giọng nói tằng hắng của Vương Bác:
- Giới trẻ hiện nay đúng là thích trèo cao!
Đường Lạc Lạc hông biết đã đắc tội gì dến Vương Bác, tâm trạng vui vẻ khi nãy cũng không còn nữa, sau này làm việc dưới trướng Vương Bác, có trời mới biết cô phải làm sao để cải thiện hình ảnh với cấp trên.
- Tôi… Tôi chỉ mới đến, vẫn chưa biết quy tắc nhân viên…
Lời chưa dứt, đã bị Vương Bác mất kiên nhẫn cắt ngang:
- Cô là nhân viên công ty, mà lại không biết quy tắc nhân viên, còn nói như đúng rồi, thái độ người mới hiện nay đều lấp l**m, thiếu trách nhiệm như thế sao?
Ông ta vừa nói, vừa đập mạnh lên bàn, bộ dạng như người mới thật khó dạy.
Những nhân viên khác của bộ phận thiết kế, đều không lấy làm lạ, ai cũng biết Vương Bác đang cố ý gây khó dễ cho Đường Lạc Lạc, tuy không rõ nguyên do, nhưng không muốn xỏ mũi vào, chỉ biết lực bất tòng tâm mà nhìn Đường Lạc Lạc.
Đường Lạc Lạc tưởng như sắp khóc đến nơi, cô rõ ràng mới vào công ty, cái gì cũng chưa biết, đã bị mắng cho một trận, cô nghĩ đi nghĩ lại, cũng không hiểu rốt cuộc cô đã làm sai chuyện gì.
- Thật xin lỗi, tôi đọc không ra.
Đường Lạc Lạc cắn răng, cúi gằm mặt chuẩn bị ngồi xuống, nhưng chưa kịp đợi cô cử động, đã nghe Vương Bác nghiêm mặt nặng lời hét lớn:
- Ai cho cô ngồi xuống?
Đường Lạc Lạc sững sờ, ngước đầu nhìn vẻ mặt hung dữ của Vương Bác, chỉ biết lúng túng đứng trước bàn họp, tiếp tục đứng phạt.
Thật mất mặt quá …
Chuyện này so với việc đi học bị phạt đứng hay gì đó, còn xấu hổ hơn, nhưng quan trọng hơn là bản thân rõ ràng không làm gì, không lẽ Vương Bác nhìn cô không thuận mắt?
Đường Lạc Lạc khóc không ra nước mắt.
Vương Bác nhìn thấy Đường Lạc Lạc đứng yên không nói lời nào, trong lòng rất đắc ý, một cô gái trẻ tuổi, bị ra oai phủ đầu, để cô ta biết dù có gia thế, đến đây cũng phải ngoan ngoãn nghe theo lời sai khiến của ông ta, chuyện này chỉ có lợi chứ không hại.
Ông ta hẳn đang bồi dưỡng Đường Lạc Lạc, nếu cô ta sợ khổ kiên trì không nỗi, thì cũng không thể trách ông được.
Sau đó, Vương Bác tuyên bố cuộc họp bắt đầu, cùng mọi người thảo luận xu thế thịnh hành năm nay, hướng đi trang phục mùa xuân, nghe đến những vấn đề chuyên nghiệp như thế, Đường Lạc Lạc cố gắng bình phục tâm trạng, lấy giấy bút nghiêm túc ghi chép lại.
Cô không đến đây để chơi, cô đến để nỗ lực đứng vững trong công ty nhà họ Mặc, như vậy sau này dù có ly hôn với Mặc Thiệu Đình, cũng có thể tự nuôi sống bản thân.
Ôm ấp ý nghĩ này, cho dù có đang đứng phạt, Đường Lạc Lạc cũng không khóc, mà vô cùng chăm chỉ lắng nghe mọi người bàn luận, cô muốn cố hết sức đuổi kịp mọi người.
- Trước tiên, chúng ta phải xác định xu thế thịnh hành của năm nay, đồng thời phải tạo được nét riêng cho mình, mùa xuân mọi năm, các thương hiệu lớn đều sẽ cho ra mắt dòng trang phục với màu sắc thịnh hành, vì màu thịnh hành của năm nay vẫn chưa công bố, nên chúng ta sẽ đối mặt với một lựa chọn, là chọn lối an toàn hay cược chút vận may, ai có thể trả lời tôi, màu thịnh hành của năm ngoái là gì không?
- Phó bộ trưởng, tôi biết.
Đường Lạc Lạc giơ tay:
- Màu thịnh hành của năm ngoái là màu xanh hồng, tôi đoán màu của năm nay cũng sẽ theo hướng nhẹ nhàng tươi mới như thế… Tôi…
- Tôi đã hỏi cô chưa?
Khi nãy Vương Bác còn mặt mày tươi cười, sắc mặt đột nhiên trĩu xuống:
- Mới vào công ty đã không biét trời cao đất rộng, cảm thấy bản thân xem qua chút tin tức thịnh hành thì có quyền phát ngôn rồi à? Đường Lạc Lạc, thái độ của cô rất kiêu ngạo, không cần họp nữa, đến phòng trà lấy chút bánh ngọt và cà phê cho mọi người đi!
Đường Lạc Lạc:
- ... …
Không phải Vương Bác đang hỏi, ai biết màu thịnh hành của năm ngoái là gì, cô mới giơ tay phát biểu hay sao?
Cô kiêu ngạo chỗ nào chứ?
Đường Lạc Lạc thật sự không hiểu, nhưng việc này cả đứa ngốc cũng nhìn ra được Vương Bác rõ ràng cố ý gây khó dễ cô, cô không tranh cãi, gật đầu rồi ra khỏi phòng họp đi về hướng phòng trà.
Sau lưng vang đến giọng nói tằng hắng của Vương Bác:
- Giới trẻ hiện nay đúng là thích trèo cao!
Đường Lạc Lạc hông biết đã đắc tội gì dến Vương Bác, tâm trạng vui vẻ khi nãy cũng không còn nữa, sau này làm việc dưới trướng Vương Bác, có trời mới biết cô phải làm sao để cải thiện hình ảnh với cấp trên.
Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài
Tác giả: Vô Danh
292 chương | 7 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Xin chị thả tôi ra ngoài
Chương 132: 132: Làm sao báo đáp tôi
Chương 133: 133: Tại sao cứ lại là cô
Chương 134: 134: Một đêm của tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Trần Trần không phải con hoang
Chương 201: 201: Vị hôn thê của anh là Đường Phù Dung
Chương 202: 202: Đi như thế nào,về như thế nào
Chương 203: 203: Sự lo lắng của mặc lan
Chương 204: 204: Bằng chứng
Chương 205: 205: Khách hàng đầu tiên
Chương 206: 206: Cô là kẻ dối trá
Chương 207: 207: Ngay cả danh phận đều không có
Chương 208: 208: Không mệt không mệt
Chương 209: 209: Vợ chồng đÁNH NHAU
Chương 210: 210: Nhiệm vụ khó hoàn thành
Chương 211: 211
Chương 212: 212: Chỉ hy vọng như thế
Chương 213: 213: 5 ngày đêm ngược
Chương 214: 214: Không đứng đắn
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Làm phù dâu cho tôi
Chương 218: 218: Cha TrẦn Trần là ai
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Mối tình đầu khắc trong tim
Chương 223: 223: Kết quả bất ngờ
Chương 224: 224: Không còn cách nào khác
Chương 225: 225: Đây là vu khống!
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Phúc họa khôn lường
Chương 229: 229: Biết thời biết thế
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Không muốn làm người lớn
Chương 232: 232: Tiểu bạch kiểm xấu xa!
Chương 233: 233: Quyết định của ông cụ Mặc
Chương 234: 234: Đưa con trai ra ngoài
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Xứng danh
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Dự luật
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Geogre, anh thay vệ sĩ à?
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249: Cao thủ lạnh lùng
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254: Có thể là mất tích
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Tôi sẽ thử xem
Chương 260: 260: Trần Trần tới
Chương 261: 261: Không cam lòng
Chương 262: 262: Cuộc sống vô giá trị
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Trộm xe
Chương 270: 270: Mặt người dạ thú
Chương 271: 271: 271: Nảy Mầm Hạnh Phúc
Chương 272: 272: 272: Do Dự
Chương 273: 273: 273: Thu Hút Thành Công Sự Chú Ý Của Em Bé
Chương 274: 274: 274
Chương 275: 275: 275: Bạn Không Muốn Hiểu
Chương 276: 276: 276: Linh Cảm
Chương 277: 277: 277: Tình Nguyện Chết Thay
Chương 278: 278: 278: Sự Trùng Hợp Kỳ Lạ
Chương 279: 279: 279
Chương 280: 280: 280: Một Tin Tốt Một Tin Xấu
Chương 281: 281: 281: Hai Món Quà Một Lớn Một Nhỏ
Chương 282: 282: 282: Ngọt Đến Ưu Thương
Chương 283: 283: 283: Kẻ Thù Gặp Nhau
Chương 284: 284: 284: Oan Gia Ngõ Hep
Chương 285: 285: 285: Nói Lời Tạm Biệt Mẹ
Chương 286: 286: 286: Chủ Ý
Chương 287: 287: 287: Không Cần Tranh Nhau
Chương 288: 288: 288: Lo Lắng Duy Nhất
Chương 289: 289: 289: Như Mong Muốn
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291: Khách Không Mời Mà Đến
Chương 292: 292: 292
Không tìm thấy chương nào phù hợp