Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 6
Cập nhật: 1 week ago
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhà họ Mặc có ngôi biệt thự được xây với phong cách Baroque, có hồ bơi, sân chơi golf, trường đua ngựa với khuôn viên rộng lớn, thoáng đãng đến không ngờ.
Tiếc rằng khi Đường Lạc Lạc đi vào, cô không có tâm trạng để ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, cô lưỡng lự hồi lâu trước cửa ngôi biệt thự, cuối cùng cô quyêt định ấn chuông.
Cửa mở ra, trong nhà có Đường Quý Lễ và mẹ - Lương Thể Vân đang ngồi, hai người họ đang rối bời vì việc Đường Lạc Lạc bỏ trốn, khi nhìn thấy Đường Lạc Lạc xuất hiện, họ mừng rỡ khôn xiết, nhưng sau đó Đường Quý Lễ tối sầm mặt mũi ngay, kéo Đường Lạc Lạc về phía ông mắng cho một trận.
- Đứa con gái hư hỏng, bỏ đi đâu vậy, con có biết hậu quả của việc bỏ trốn là gì không hả? Bao nhiêu người chạy đi tìm con, ba đúng là nuôi ong tay áo mà, đồ con gái hư!
- Đúng đó, con không nói tiếng nào đã bỏ đi, để ba mẹ ở đây một mình mà lo lắng, nếu nhà họ Mặc không vui rồi trách móc nhà chúng ta, có phải con đã liên lụy cả nhà không hả?
Lương Thể Vân cũng nói với vẻ mặt tức giận.
Đường Lạc Lạc cúi gầm mặt xuống như một thói quen, không hé một lời, từ nhỏ tới lớn, cô biết rằng ba mẹ của cô rất khác với ba mẹ của những gia đình khác, khi cô ở bên cạnh họ, cô không cảm thấy chút ấm áp nào, nhưng chỉ khi ở bên cạnh chị gái Đường Phù Dung, họ mới có vẻ mặt tươi vui.
Có những lúc, Đường Lạc lạc thật sự hoài nghi, rốt cuộc bản thân có phải con gái ruột của ba mẹ không, chứ sao cách đối xử của ba mẹ với hai chị em sao lại khác xa nhiều đến như vậy?
Ngay cả cuộc hôn nhân sắp đặt lần này, nếu không phải vì Đường Phù Dung đột nhiên mất tích, “chuyện tốt trên trời rơi xuống” trong mắt ba mẹ như thế này, tuyệt đối không bao giờ đến lượt cô.
Sau khi Đường Quý Lễ trách mắng xong, mới rón rén kéo Đường Lạc Lạc qua một bên, để tránh ánh mắt tò mò của người giúp việc trong nhà, nghiêm khắc căn dặn Đường Lạc Lạc:
- Ba mẹ nuôi con lớn tần này, công dưỡng dục như núi cao biển lớn, ngay lúc này cả nhà đang cần sự giúp đỡ của con, cho dù con có phải Đường Phù Dung hay không, cũng phải hầu hạ cậu chủ nhà họ Mặc dưới thân phận của chị gái con, nghe rõ chưa?
Công dưỡng dục......
Đường Lạc Lạc không cách nào biện hộ:
- Nhưng mà ba à, sự thật thì con không phải là chị mà, nếu ngày nào đó nhà họ Mặc phát hiện ra.....
- Thì đó đều là lỗi của con.
Đường Quý Lễ nói với giọng bất mãn:
- Rất ít người biết mặt hai chị em con, làm sao phát hiện ra được? Bắt đầu từ ngày hôm nay, con chính là Đường Phù Dung, nếu để ba phát hiện con lại bỏ trốn một lần nữa, ba sẽ đánh gãy chân của con!
Đường Lạc Lạc chưa kịp trả lời, Đường Quý Lễ tức giận quay lại và kéo Lương Thể Vân về phía ông, trừng trừng nhìn Đường Lạc Lạc với ánh mắt cảnh cáo, sau đó mới bỏ đi.
Đường Lạc Lạc thở phào nhẹ nhõm, từ từ ngồi lên chiếc ghế sofa da thật trong phòng khách, trong lòng buồn rười rượi, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, lúc này cô bắt đầu ngắm nhìn nội thất trang hoàng trong phòng, đồng thời trong lòng cũng dấy lên vô số câu hỏi, tại sao biệt thự nổi tiếng trong lời đồn của nhà họ Mặc lại không có một chủ nhân nào ở đây là thế nào?
Người giúp việc thì nhiều vô kể, đứng nghiêm trang và cung kính, chỉ là chồng của cô – Mặc Thiệu Đình thì không thấy đâu cả, ở trong ngôi biệt thự rộng lớn này, ngoài người giúp việc ra thì chỉ còn cô.
Trong lòng cô đang đầy nghi hoặc, thì một cô giúp việc lớn tuổi với nụ cười tươi rói trên môi tiến về phía cô, các cô giúp việc bưng mâm phía sau cũng tiến lại theo, trên mâm là những bộ váy áo đẹp lộng lẫy.
- Chào phu nhân, tôi là má Vương, quản gia của nhà họ Mặc, phu nhân vừa kết thúc hôn lễ, chắc là mệt lắm, đây là những bộ váy áo cậu chủ dặn dò chúng tôi chuẩn bị cho phu nhân, phu nhân hãy đi tắm rồi thay quần áo xuống dùng bữa ạ?
Khi được má Vương nhắc nhở, Đường Lạc Lạc mới cảm thấy vừa mệt vừa đói, bụng kêu cồn cào, đôi chân cũng mệt rã rời, trên người còn đang mặc bộ váy cưới nặng nề, cô liền lấy lại tinh thần, đứng phắt dậy, vơ lấy một chiếc váy yếm lên người, và cô kinh ngạc khi phát hiện, sao tất cả đều vừa với thân hình của cô nhỉ?
Đúng là kỳ lạ vô cùng, cái người tên Mặc Thiệu Đình chưa gặp cô bao giờ, không ngờ dặn dò người giúp việc chuẩn bị tất cả váy áo đều hợp với cô.
Có lẽ, do cô có một thân hình tiêu chuẩn chăng?
Đường Lạc Lạc tự mê hoặc bản thân bằng những lý do tự tâng bốc bản thân và không tưởng như thế, sau đó tiện tay chụp lấy một bộ váy màu trắng tinh, tiến về phía phòng tắm, vừa đi vừa hỏi má Vương đi sau lưng cô:
- Ủa, hôm nay cậu chủ Mặc không có ở nhà sao?
Không đến hôn lễ, cũng không thấy bóng dáng ở nhà, cái người tên Mặc Thiệu Đình kia, rốt cuộc anh đang ở đâu hả?
Má Vương nở nụ cười trả lời:
- Phu nhân không cần lo lắng cho cậu chủ, cậu chủ bận trăm công nghìn việc, số lần cậu chủ về nhà trong một năm cũng chỉ có vài lần, chúng tôi cũng không biết khi nào cậu chủ sẽ về nhà, phu nhân hãy nhẫn nại chờ đợi.
Đường Lạc Lạc nghe xong, trong lòng dấy lên một nỗi tức giận, cô mà quan tâm sao, cô quan tâm cái cù lôi, Mặc Thiệu Đình mãi mãi không bao giờ về nhà thì tốt biết mấy.
Vốn dĩ cô không hề tự nguyện trong cuộc hôn nhân này, nếu chỉ là làm một phu nhân có danh không phận, thì vừa hay đúng ý của cô đấy. Tốt nhất là Mặc Thiệu Đình đừng bao giờ về nhà, cô sẽ vui vẻ tự tại hơn nhiều.
Vừa nghĩ thế, tâm trạng cô bỗng chốc tuôi vui hẳn lên, vừa ngân nga câu ca vừa thổi bong bóng trong bồn tắm mát xa, lòng vui khôn xiết.
Tiếc rằng khi Đường Lạc Lạc đi vào, cô không có tâm trạng để ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, cô lưỡng lự hồi lâu trước cửa ngôi biệt thự, cuối cùng cô quyêt định ấn chuông.
Cửa mở ra, trong nhà có Đường Quý Lễ và mẹ - Lương Thể Vân đang ngồi, hai người họ đang rối bời vì việc Đường Lạc Lạc bỏ trốn, khi nhìn thấy Đường Lạc Lạc xuất hiện, họ mừng rỡ khôn xiết, nhưng sau đó Đường Quý Lễ tối sầm mặt mũi ngay, kéo Đường Lạc Lạc về phía ông mắng cho một trận.
- Đứa con gái hư hỏng, bỏ đi đâu vậy, con có biết hậu quả của việc bỏ trốn là gì không hả? Bao nhiêu người chạy đi tìm con, ba đúng là nuôi ong tay áo mà, đồ con gái hư!
- Đúng đó, con không nói tiếng nào đã bỏ đi, để ba mẹ ở đây một mình mà lo lắng, nếu nhà họ Mặc không vui rồi trách móc nhà chúng ta, có phải con đã liên lụy cả nhà không hả?
Lương Thể Vân cũng nói với vẻ mặt tức giận.
Đường Lạc Lạc cúi gầm mặt xuống như một thói quen, không hé một lời, từ nhỏ tới lớn, cô biết rằng ba mẹ của cô rất khác với ba mẹ của những gia đình khác, khi cô ở bên cạnh họ, cô không cảm thấy chút ấm áp nào, nhưng chỉ khi ở bên cạnh chị gái Đường Phù Dung, họ mới có vẻ mặt tươi vui.
Có những lúc, Đường Lạc lạc thật sự hoài nghi, rốt cuộc bản thân có phải con gái ruột của ba mẹ không, chứ sao cách đối xử của ba mẹ với hai chị em sao lại khác xa nhiều đến như vậy?
Ngay cả cuộc hôn nhân sắp đặt lần này, nếu không phải vì Đường Phù Dung đột nhiên mất tích, “chuyện tốt trên trời rơi xuống” trong mắt ba mẹ như thế này, tuyệt đối không bao giờ đến lượt cô.
Sau khi Đường Quý Lễ trách mắng xong, mới rón rén kéo Đường Lạc Lạc qua một bên, để tránh ánh mắt tò mò của người giúp việc trong nhà, nghiêm khắc căn dặn Đường Lạc Lạc:
- Ba mẹ nuôi con lớn tần này, công dưỡng dục như núi cao biển lớn, ngay lúc này cả nhà đang cần sự giúp đỡ của con, cho dù con có phải Đường Phù Dung hay không, cũng phải hầu hạ cậu chủ nhà họ Mặc dưới thân phận của chị gái con, nghe rõ chưa?
Công dưỡng dục......
Đường Lạc Lạc không cách nào biện hộ:
- Nhưng mà ba à, sự thật thì con không phải là chị mà, nếu ngày nào đó nhà họ Mặc phát hiện ra.....
- Thì đó đều là lỗi của con.
Đường Quý Lễ nói với giọng bất mãn:
- Rất ít người biết mặt hai chị em con, làm sao phát hiện ra được? Bắt đầu từ ngày hôm nay, con chính là Đường Phù Dung, nếu để ba phát hiện con lại bỏ trốn một lần nữa, ba sẽ đánh gãy chân của con!
Đường Lạc Lạc chưa kịp trả lời, Đường Quý Lễ tức giận quay lại và kéo Lương Thể Vân về phía ông, trừng trừng nhìn Đường Lạc Lạc với ánh mắt cảnh cáo, sau đó mới bỏ đi.
Đường Lạc Lạc thở phào nhẹ nhõm, từ từ ngồi lên chiếc ghế sofa da thật trong phòng khách, trong lòng buồn rười rượi, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, lúc này cô bắt đầu ngắm nhìn nội thất trang hoàng trong phòng, đồng thời trong lòng cũng dấy lên vô số câu hỏi, tại sao biệt thự nổi tiếng trong lời đồn của nhà họ Mặc lại không có một chủ nhân nào ở đây là thế nào?
Người giúp việc thì nhiều vô kể, đứng nghiêm trang và cung kính, chỉ là chồng của cô – Mặc Thiệu Đình thì không thấy đâu cả, ở trong ngôi biệt thự rộng lớn này, ngoài người giúp việc ra thì chỉ còn cô.
Trong lòng cô đang đầy nghi hoặc, thì một cô giúp việc lớn tuổi với nụ cười tươi rói trên môi tiến về phía cô, các cô giúp việc bưng mâm phía sau cũng tiến lại theo, trên mâm là những bộ váy áo đẹp lộng lẫy.
- Chào phu nhân, tôi là má Vương, quản gia của nhà họ Mặc, phu nhân vừa kết thúc hôn lễ, chắc là mệt lắm, đây là những bộ váy áo cậu chủ dặn dò chúng tôi chuẩn bị cho phu nhân, phu nhân hãy đi tắm rồi thay quần áo xuống dùng bữa ạ?
Khi được má Vương nhắc nhở, Đường Lạc Lạc mới cảm thấy vừa mệt vừa đói, bụng kêu cồn cào, đôi chân cũng mệt rã rời, trên người còn đang mặc bộ váy cưới nặng nề, cô liền lấy lại tinh thần, đứng phắt dậy, vơ lấy một chiếc váy yếm lên người, và cô kinh ngạc khi phát hiện, sao tất cả đều vừa với thân hình của cô nhỉ?
Đúng là kỳ lạ vô cùng, cái người tên Mặc Thiệu Đình chưa gặp cô bao giờ, không ngờ dặn dò người giúp việc chuẩn bị tất cả váy áo đều hợp với cô.
Có lẽ, do cô có một thân hình tiêu chuẩn chăng?
Đường Lạc Lạc tự mê hoặc bản thân bằng những lý do tự tâng bốc bản thân và không tưởng như thế, sau đó tiện tay chụp lấy một bộ váy màu trắng tinh, tiến về phía phòng tắm, vừa đi vừa hỏi má Vương đi sau lưng cô:
- Ủa, hôm nay cậu chủ Mặc không có ở nhà sao?
Không đến hôn lễ, cũng không thấy bóng dáng ở nhà, cái người tên Mặc Thiệu Đình kia, rốt cuộc anh đang ở đâu hả?
Má Vương nở nụ cười trả lời:
- Phu nhân không cần lo lắng cho cậu chủ, cậu chủ bận trăm công nghìn việc, số lần cậu chủ về nhà trong một năm cũng chỉ có vài lần, chúng tôi cũng không biết khi nào cậu chủ sẽ về nhà, phu nhân hãy nhẫn nại chờ đợi.
Đường Lạc Lạc nghe xong, trong lòng dấy lên một nỗi tức giận, cô mà quan tâm sao, cô quan tâm cái cù lôi, Mặc Thiệu Đình mãi mãi không bao giờ về nhà thì tốt biết mấy.
Vốn dĩ cô không hề tự nguyện trong cuộc hôn nhân này, nếu chỉ là làm một phu nhân có danh không phận, thì vừa hay đúng ý của cô đấy. Tốt nhất là Mặc Thiệu Đình đừng bao giờ về nhà, cô sẽ vui vẻ tự tại hơn nhiều.
Vừa nghĩ thế, tâm trạng cô bỗng chốc tuôi vui hẳn lên, vừa ngân nga câu ca vừa thổi bong bóng trong bồn tắm mát xa, lòng vui khôn xiết.
Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài
Tác giả: Vô Danh
292 chương | 12 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Xin chị thả tôi ra ngoài
Chương 132: 132: Làm sao báo đáp tôi
Chương 133: 133: Tại sao cứ lại là cô
Chương 134: 134: Một đêm của tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Trần Trần không phải con hoang
Chương 201: 201: Vị hôn thê của anh là Đường Phù Dung
Chương 202: 202: Đi như thế nào,về như thế nào
Chương 203: 203: Sự lo lắng của mặc lan
Chương 204: 204: Bằng chứng
Chương 205: 205: Khách hàng đầu tiên
Chương 206: 206: Cô là kẻ dối trá
Chương 207: 207: Ngay cả danh phận đều không có
Chương 208: 208: Không mệt không mệt
Chương 209: 209: Vợ chồng đÁNH NHAU
Chương 210: 210: Nhiệm vụ khó hoàn thành
Chương 211: 211
Chương 212: 212: Chỉ hy vọng như thế
Chương 213: 213: 5 ngày đêm ngược
Chương 214: 214: Không đứng đắn
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Làm phù dâu cho tôi
Chương 218: 218: Cha TrẦn Trần là ai
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Mối tình đầu khắc trong tim
Chương 223: 223: Kết quả bất ngờ
Chương 224: 224: Không còn cách nào khác
Chương 225: 225: Đây là vu khống!
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Phúc họa khôn lường
Chương 229: 229: Biết thời biết thế
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Không muốn làm người lớn
Chương 232: 232: Tiểu bạch kiểm xấu xa!
Chương 233: 233: Quyết định của ông cụ Mặc
Chương 234: 234: Đưa con trai ra ngoài
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Xứng danh
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Dự luật
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Geogre, anh thay vệ sĩ à?
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249: Cao thủ lạnh lùng
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254: Có thể là mất tích
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Tôi sẽ thử xem
Chương 260: 260: Trần Trần tới
Chương 261: 261: Không cam lòng
Chương 262: 262: Cuộc sống vô giá trị
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Trộm xe
Chương 270: 270: Mặt người dạ thú
Chương 271: 271: 271: Nảy Mầm Hạnh Phúc
Chương 272: 272: 272: Do Dự
Chương 273: 273: 273: Thu Hút Thành Công Sự Chú Ý Của Em Bé
Chương 274: 274: 274
Chương 275: 275: 275: Bạn Không Muốn Hiểu
Chương 276: 276: 276: Linh Cảm
Chương 277: 277: 277: Tình Nguyện Chết Thay
Chương 278: 278: 278: Sự Trùng Hợp Kỳ Lạ
Chương 279: 279: 279
Chương 280: 280: 280: Một Tin Tốt Một Tin Xấu
Chương 281: 281: 281: Hai Món Quà Một Lớn Một Nhỏ
Chương 282: 282: 282: Ngọt Đến Ưu Thương
Chương 283: 283: 283: Kẻ Thù Gặp Nhau
Chương 284: 284: 284: Oan Gia Ngõ Hep
Chương 285: 285: 285: Nói Lời Tạm Biệt Mẹ
Chương 286: 286: 286: Chủ Ý
Chương 287: 287: 287: Không Cần Tranh Nhau
Chương 288: 288: 288: Lo Lắng Duy Nhất
Chương 289: 289: 289: Như Mong Muốn
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291: Khách Không Mời Mà Đến
Chương 292: 292: 292
Không tìm thấy chương nào phù hợp