Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 142
Cập nhật: 1 day ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Ngạn Tịnh.
“Những lời này, là ai dạy con?”
“!”
“Người đánh con!”
Hoàng Hậu bắt đầu đau đầu, “Thôi, con lui xuống đi, những lời này sau này đừng nói lại nữa.” Tất cả đều là tội lớn chém đầu, một đứa bé năm tuổi, sao có thể nói ra những lời thế này.
“Con không đi!”
Quân Tử Ngọc nói, liền nằm xuống đất lăn a lăn.
“Người đánh con người đánh con người đánh con, người thế nhưng đánh con, người không phải mẫu hậu của con, người không phải mẫu hậu của con, người không phải mẫu hậu của con.”
“Người thế nhưng đánh con!”
Hắn khàn cả giọng hô to, chỉ là rừng mai lớn, trừ bỏ thị nữ trong cung điện này, cũng không có người có thể nghe được.
Nhìn bộ dáng thê thảm của Quân Tử Ngọc, Hoàng Hậu cũng muốn an ủi, nhưng vừa ngồi xổm xuống, đã bị Quân Tử Ngọc đẩy ra. Những đứa bé hư hỏng rất dễ dàng làm người tức giận, Hoàng Hậu khó thở liền gọi ma ma tới, trực tiếp xách người đang lăn lộn dưới mặt đất tới phòng phạt đứng.
Ngày hôm sau.
Trong hoàng cung một mảnh bình tĩnh, Lục Nhất Lan lên lớp xong, liền đến bên chính cung.
“Ý nhi, cuối cùng con cũng tới rồi!”
“Mẫu hậu, xảy ra chuyện gì?”
“Ngọc nhi quả nhiên thiếu quản giáo!” Bà lắc đầu, “Con vẫn là mang nó đến bên cạnh dạy dỗ thật tốt đi, loại tính cách này---“
Hoàng Hậu muốn nói lại thôi, rất hiển nhiên, giống như Quân Tử Ngọc bây giờ, ở trong phim truyền hình, phỏng chừng chính là vật hy sinh sống chưa tới nửa tập!
Đi theo cung nhân vòng hai vòng, đi đến trước một căn nhà xa hoa lại đơn điệu, gõ cửa hai cái, bên kia không có chút đáp lại nào, Lục Nhất Lan liền tự mình đẩy cửa ra, trong nháy mắt kia, cô sững sờ.
Ở nơi cách cửa chừng 1m5, có một cậu bé.
Môi hồng răng trắng, mắt ướt dầm dề, vừa thấy liền biết đã khóc một hồi lâu, nhìn kỹ, mắt vẫn còn hây hây hồng.
Thấy Lục Nhất Lan, hắn cắn môi, cũng không nói gì.
“Tiểu Thập Nhất, mau tới đây.”
“Ngươi tới, làm cái gì?” Trong giọng nói của Quân Tử Ngọc mang theo nồng đậm khóc nức nở cùng ghét bỏ cực mạnh, Lục Nhất Lan phụt một tiếng bật cười, “Mang đệ đến cung Thái Tử ở một đoạn thời gian.”
“!”
Hắn ngẩng đầu, “Rời khỏi nơi này sao?”
“Đúng vậy.”
“Ta đi!” Quân Tử Ngọc xoay người, cầm lấy khối ngọc bội mình thích nhất ở trên giường, nhanh chóng chạy vội ra, ôm lấy đùi Lục Nhất Lan, “Ngươi, nhanh chóng dẫn ta đi.”
“Nói cho mẫu... Nói cho Hoàng Hậu, Quân Tử Ngọc ta, sau này không bao giờ tới nơi này nữa.”
Dường như nhớ tới cái gì, hắn ngẩng đầu, đầu không ngừng nhìn tới nhìn lui, “Cho dù mẫu... Cho dù bà ấy đến cửa cung bảo ta đừng đi, ta cũng sẽ không ở lại!”
“Thật sao?” Lục Nhất Lan xem hắn diễn kịch, thiếu chút nữa phụt cười.
Ý của lời này còn không phải nếu Hoàng Hậu đến cửa cung nói một câu bảo hắn đừng đi, hắn liền tung ta tung tăng ở lại sao?
Không bao lâu, Lục Nhất Lan nắm tay Quân Tử Ngọc ra bên ngoài.
Nhóc con kia không chịu đi từ cửa hông, một hai phải đi cửa chính, vòng qua tẩm điện của Hoàng Hậu mới bằng lòng đi.
Đi ngang qua, Hoàng Hậu không ở cửa, hắn kéo kéo áo choàng của Lục Nhất Lan, “Chúng ta đi, không cần nói với người sao?”
“Ô, không cần.”
“...”
Đôi mắt to tròn của Quân Tử Ngọc lập lòe vài phần nước mắt, “Không được, phải nói với người.”
Dây dưa ở cửa tầm nửa khắc(*), Hoàng Hậu tuân mệnh, nhanh chóng tự mình chạy ra, thấy Quân Tử Ngọc cùng Lục Nhất Lan, bà ai một tiếng, “Ngọc nhi, con phải đi theo hoàng huynh thật tốt, đừng gây rắc rối cho cung Thái Tử, biết không?”
(*) 1 khắc = 15 phút.
“!”
“Người bảo con đi?”
“Đi thôi.”
Phảng phất như người không hồn, kéo cánh tay Lục Nhất Lan, thất hồn lạc phách rời đi bên này.
Vào đông, gió lạnh phần phật.
Hai người ở trong vườn mai, Quân Tử Ngọc bỗng nhiên không chịu đi tiếp, trực tiếp ôm lấy đùi Lục Nhất Lan khóc lên.
“Những lời này, là ai dạy con?”
“!”
“Người đánh con!”
Hoàng Hậu bắt đầu đau đầu, “Thôi, con lui xuống đi, những lời này sau này đừng nói lại nữa.” Tất cả đều là tội lớn chém đầu, một đứa bé năm tuổi, sao có thể nói ra những lời thế này.
“Con không đi!”
Quân Tử Ngọc nói, liền nằm xuống đất lăn a lăn.
“Người đánh con người đánh con người đánh con, người thế nhưng đánh con, người không phải mẫu hậu của con, người không phải mẫu hậu của con, người không phải mẫu hậu của con.”
“Người thế nhưng đánh con!”
Hắn khàn cả giọng hô to, chỉ là rừng mai lớn, trừ bỏ thị nữ trong cung điện này, cũng không có người có thể nghe được.
Nhìn bộ dáng thê thảm của Quân Tử Ngọc, Hoàng Hậu cũng muốn an ủi, nhưng vừa ngồi xổm xuống, đã bị Quân Tử Ngọc đẩy ra. Những đứa bé hư hỏng rất dễ dàng làm người tức giận, Hoàng Hậu khó thở liền gọi ma ma tới, trực tiếp xách người đang lăn lộn dưới mặt đất tới phòng phạt đứng.
Ngày hôm sau.
Trong hoàng cung một mảnh bình tĩnh, Lục Nhất Lan lên lớp xong, liền đến bên chính cung.
“Ý nhi, cuối cùng con cũng tới rồi!”
“Mẫu hậu, xảy ra chuyện gì?”
“Ngọc nhi quả nhiên thiếu quản giáo!” Bà lắc đầu, “Con vẫn là mang nó đến bên cạnh dạy dỗ thật tốt đi, loại tính cách này---“
Hoàng Hậu muốn nói lại thôi, rất hiển nhiên, giống như Quân Tử Ngọc bây giờ, ở trong phim truyền hình, phỏng chừng chính là vật hy sinh sống chưa tới nửa tập!
Đi theo cung nhân vòng hai vòng, đi đến trước một căn nhà xa hoa lại đơn điệu, gõ cửa hai cái, bên kia không có chút đáp lại nào, Lục Nhất Lan liền tự mình đẩy cửa ra, trong nháy mắt kia, cô sững sờ.
Ở nơi cách cửa chừng 1m5, có một cậu bé.
Môi hồng răng trắng, mắt ướt dầm dề, vừa thấy liền biết đã khóc một hồi lâu, nhìn kỹ, mắt vẫn còn hây hây hồng.
Thấy Lục Nhất Lan, hắn cắn môi, cũng không nói gì.
“Tiểu Thập Nhất, mau tới đây.”
“Ngươi tới, làm cái gì?” Trong giọng nói của Quân Tử Ngọc mang theo nồng đậm khóc nức nở cùng ghét bỏ cực mạnh, Lục Nhất Lan phụt một tiếng bật cười, “Mang đệ đến cung Thái Tử ở một đoạn thời gian.”
“!”
Hắn ngẩng đầu, “Rời khỏi nơi này sao?”
“Đúng vậy.”
“Ta đi!” Quân Tử Ngọc xoay người, cầm lấy khối ngọc bội mình thích nhất ở trên giường, nhanh chóng chạy vội ra, ôm lấy đùi Lục Nhất Lan, “Ngươi, nhanh chóng dẫn ta đi.”
“Nói cho mẫu... Nói cho Hoàng Hậu, Quân Tử Ngọc ta, sau này không bao giờ tới nơi này nữa.”
Dường như nhớ tới cái gì, hắn ngẩng đầu, đầu không ngừng nhìn tới nhìn lui, “Cho dù mẫu... Cho dù bà ấy đến cửa cung bảo ta đừng đi, ta cũng sẽ không ở lại!”
“Thật sao?” Lục Nhất Lan xem hắn diễn kịch, thiếu chút nữa phụt cười.
Ý của lời này còn không phải nếu Hoàng Hậu đến cửa cung nói một câu bảo hắn đừng đi, hắn liền tung ta tung tăng ở lại sao?
Không bao lâu, Lục Nhất Lan nắm tay Quân Tử Ngọc ra bên ngoài.
Nhóc con kia không chịu đi từ cửa hông, một hai phải đi cửa chính, vòng qua tẩm điện của Hoàng Hậu mới bằng lòng đi.
Đi ngang qua, Hoàng Hậu không ở cửa, hắn kéo kéo áo choàng của Lục Nhất Lan, “Chúng ta đi, không cần nói với người sao?”
“Ô, không cần.”
“...”
Đôi mắt to tròn của Quân Tử Ngọc lập lòe vài phần nước mắt, “Không được, phải nói với người.”
Dây dưa ở cửa tầm nửa khắc(*), Hoàng Hậu tuân mệnh, nhanh chóng tự mình chạy ra, thấy Quân Tử Ngọc cùng Lục Nhất Lan, bà ai một tiếng, “Ngọc nhi, con phải đi theo hoàng huynh thật tốt, đừng gây rắc rối cho cung Thái Tử, biết không?”
(*) 1 khắc = 15 phút.
“!”
“Người bảo con đi?”
“Đi thôi.”
Phảng phất như người không hồn, kéo cánh tay Lục Nhất Lan, thất hồn lạc phách rời đi bên này.
Vào đông, gió lạnh phần phật.
Hai người ở trong vườn mai, Quân Tử Ngọc bỗng nhiên không chịu đi tiếp, trực tiếp ôm lấy đùi Lục Nhất Lan khóc lên.
[Xuyên Nhanh] Nam Thần: Từ Ta Đi!
Tác giả: Hướng Vi Huân
220 chương | 379 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ thống cứu vớt nam thần trong tiểu thuyết
Chương 2: 2: [Thế giới thứ nhất] Lớp trưởng đại nhân thanh lãnh
Chương 3: 3: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (1)
Chương 4: 4: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (2)
Chương 5: 5: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (3)
Chương 6: 6: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (4)
Chương 7: 7: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (5)
Chương 8: 8: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (6)
Chương 9: 9: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (7)
Chương 10: 10: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (8)
Chương 11: 11: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (9)
Chương 12: 12: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (10)
Chương 13: 13: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (11)
Chương 14: 14: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (12)
Chương 15: 15: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (13)
Chương 16: 16: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (14)
Chương 17: 17: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (15)
Chương 18: 18: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (16)
Chương 19: 19: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (17)
Chương 20: 20: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (18)
Chương 21: 21: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (19)
Chương 22: 22: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (20)
Chương 23: 23: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (21)
Chương 24: 24: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (22)
Chương 25: 25: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (23)
Chương 26: 26: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (24)
Chương 27: 27: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (25)
Chương 28: 28: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (26)
Chương 29: 29: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (27)
Chương 30: 30: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (28)
Chương 31: 31: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (29)
Chương 32: 32: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (30)
Chương 33: 33: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (31)
Chương 34: 34: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (32)
Chương 35: 35: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (33)
Chương 36: 36: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (34)
Chương 37: 37: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (35)
Chương 38: 38: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (Xong)
Chương 39: 39: Ngoại truyện: Mùa chia tay
Chương 40: 40: Ngoại truyện: Mùa Tốt Nghiệp
Chương 41: 41: Ngoại truyện: Kịch trường nhỏ
Chương 42: 42: Nam Thần Thứ Hai: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị
Chương 43: 43: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (1)
Chương 44: 44: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (2)
Chương 45: 45: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (3)
Chương 46: 46: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (4)
Chương 47: 47: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (5)
Chương 48: 48: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (6)
Chương 49: 49: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (7)
Chương 50: 50: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (8)
Chương 51: 51: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (9)
Chương 52: 52: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị(10)
Chương 53: 53: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (11)
Chương 54: 54: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (12)
Chương 55: 55: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (13)
Chương 56: 56: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (14)
Chương 57: 57: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (15)
Chương 58: 58: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (16)
Chương 59: 59: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (17)
Chương 60: 60: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (18)
Chương 61: 61: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (19)
Chương 62: 62: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (20)
Chương 63: 63: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (21)
Chương 64: 64: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (22)
Chương 65: 65: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (23)
Chương 66: 66: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (24)
Chương 67: 67: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (25)
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Ngoại truyện: Tỏ tình trong mơ
Chương 90: 90: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường (Xong)
Chương 91: 91: Nam Thần Thứ Ba: Cố ca ca lạnh nhạt
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Ngoại truyện: Cố Mặc Trình
Chương 136: 136: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (1)
Chương 137: 137: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (2)
Chương 138: 138: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (3) [Xong]
Chương 139: 139: Nam Thần Thứ Tư: Tiểu Hoàng Đế Thật Ngạo Kiều
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ngoại truyện: Hoàng cung, nơi chốn không có nàng
Chương 185: 185: Ngoại truyện: Cuốn sổ hồi ức
Chương 186: 186: Ngoại truyện: Quân Tử Ngọc
Chương 187: 187: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường
Chương 188: 188: Nam Thần Thứ Năm: Hoắc tiên sinh không ai bì nổi
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp