Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 201
Cập nhật: 4 hours ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Ngạn Tịnh.
Lục Nhất Lan cảm thấy Hoắc Nịnh gần đây có chút không thích hợp.
Cảm xúc không đúng lắm.
Nhưng cô cũng nghĩ không ra chỗ nào có vấn đề, chỉ nghĩ...
Hẳn là hậu di chứng khi bị điếc gây ra.
Chuyện xuất viện này, vẫn là phải nói.
Một ngày nọ đang lúc ăn trưa, Lục Nhất Lan cầm chén gắp một miếng sườn heo chua ngọt cho Hoắc Nịnh. Thiếu niên nghiêng đầu, con ngươi xanh biếc nháy mắt đâm vào tim Lục Nhất Lan.
"Có chuyện gì sao?"
"Anh ăn."
"Ồ, tự em ăn đi." Hoắc Nịnh bất động thanh sắc gắp xương sườn trả lại.
Lục Nhất Lan buông chén xuống.
Chuyện này rất dài, cô phải chậm rãi viết.
Hoắc Nịnh nhìn bộ dạng này của cô, chỉ cảm thấy... Có lẽ cô rất vất vả, chỉ là nghĩ lại, dường như cũng chẳng có gì.
Dù sao, cô rất nhanh sẽ tốt lại, đến lúc đó, nếu không đối mặt với kẻ điếc như cậu, có lẽ cô cũng không cần phải xui xẻo viết bảng nhỏ nữa.
Trong nháy mắt bảng nhỏ được lật qua.
Tim Hoắc Nịnh căng thẳng treo lên cao.
"..."
"Em muốn xuất viện?"
Ngữ khí của cậu, có chút lương bạc không kiềm chế được.
"Vâng, ba nói, em phải đi."
"Vậy, là tốt rồi." Hoắc Nịnh cười cười, "Chúc mừng em, em rất nhanh có thể nói chuyện rồi."
"Anh trai, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại chứ?"
"Ưm, anh không biết, có lẽ sẽ có cơ hội."
Hoắc Nịnh nói xong lười này, liền bưng chén, đi ra hành lang. Cuộc nói chuyện kết thúc, Lục Nhất Lan không phân biệt được ý nghĩ trong lòng Hoắc Nịnh, chỉ có thể yên lặng gặm xương sườn.
Ban đêm.
Cậu lấy ra gói thuốc lá cất giữ thật lâu nay.
Ánh lửa màu cam lay động, cậu châm thuốc.
Không lâu trước đó, cậu phát hiện một việc.
Từ sau khi không nghe được, mũi của cậu, linh hơn rất nhiều, đi hỏi bác sĩ, Hoắc Nịnh mới biết được, đó là bình thường.
Một người, sau khi mất đi một loại giác quan, một loại giác quan khác, sẽ nhạy bén lên.
Cậu...
Cậu sợ Lục Nhất Lan ngửi được mùi khói thuốc trên người, liền nhanh chóng cất kỹ gói thuốc lá đi, không ngờ tới----
Xì.
Cô không chỉ không cùng một thế giới với cậu, hơn nữa sắp phải đi.
Hoắc Nịnh cười lạnh vài tiếng, cậu sớm nên thấy rõ, không ai có thể vĩnh viễn ở cạnh mình.
Thiếu niên hít sâu mấy điếu thuốc, sau đó chậm rãi từ từ lắc lư ở mép giường, không biết có phải vì độ ấm quá thấp hay không, ánh trăng, thế nhưng cũng lạnh lẽo đến vậy.
Người trên giường gương mặt kiều nộn, mái tóc mềm mại, hiện rõ trước mặt.
Tàn thuốc sáng lên.
Thật lâu sau, Hoắc Nịnh phà ra một hơi khói, xoay người, rời đi.
Sáng sớm hôm sau, lúc Lục Nhất Lan tỉnh lại, phát hiện giường bên cạnh trống không, cô cũng không để ý, Hoắc Nịnh rất thích sáng sớm ra ngoài mua đồ, nói không chừng một lát sẽ quay lại.
Nhưng hơn 10 gườ, nơi này vẫn không có người.
Sau đó lúc cô sửa sang lại giường đệm, phát hiện đầu giường có tàn thuốc.
Giữa trưa, bệnh viện chỉ đưa tới một phần cơm.
"Chị ơi."
Giọng nói của Lục Nhất Lan có chút khàn khàn, hộ sĩ đưa cơm ngừng lại, thấy là một bé loli, cô cười cười, "Em gái nhỏ, có chuyện gì sao?"
"Em... Anh trai nhỏ bên cạnh giường em không cần ăn cơm sao?"
"À." Hộ sĩ cho rằng cô bé luyến tiếc anh bạn nhỏ của mình, cười nói, "Anh bạn nhỏ giường bên cạnh đã xuất viện rồi nha ~"
"..."
Xuất viện?
Không chờ Lục Nhất Lan biết rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đến buổi chiều, bên này đã có người tới thu đồ đạc.
Giường Hoắc Nịnh, bị dọn trống không.
Liên tiếp năm ngày, thiếu niên phảng phất biến khỏi thế gian, phai nhạt dấu vết trong cuộc sống của Lục Nhất Lan.
Cọ tới cọ lui hai tuần, cũng hai tuần nhàm chán, Lục Nhất Lan muốn xuất viện.
Lúc cha Lục đi làm thủ tục xuất viện, Hoắc Nịnh xuất hiện ở trong phòng.
Cậu rốt cuộc cũng mặc áo khoác dày một chút.
Lục Nhất Lan cảm thấy Hoắc Nịnh gần đây có chút không thích hợp.
Cảm xúc không đúng lắm.
Nhưng cô cũng nghĩ không ra chỗ nào có vấn đề, chỉ nghĩ...
Hẳn là hậu di chứng khi bị điếc gây ra.
Chuyện xuất viện này, vẫn là phải nói.
Một ngày nọ đang lúc ăn trưa, Lục Nhất Lan cầm chén gắp một miếng sườn heo chua ngọt cho Hoắc Nịnh. Thiếu niên nghiêng đầu, con ngươi xanh biếc nháy mắt đâm vào tim Lục Nhất Lan.
"Có chuyện gì sao?"
"Anh ăn."
"Ồ, tự em ăn đi." Hoắc Nịnh bất động thanh sắc gắp xương sườn trả lại.
Lục Nhất Lan buông chén xuống.
Chuyện này rất dài, cô phải chậm rãi viết.
Hoắc Nịnh nhìn bộ dạng này của cô, chỉ cảm thấy... Có lẽ cô rất vất vả, chỉ là nghĩ lại, dường như cũng chẳng có gì.
Dù sao, cô rất nhanh sẽ tốt lại, đến lúc đó, nếu không đối mặt với kẻ điếc như cậu, có lẽ cô cũng không cần phải xui xẻo viết bảng nhỏ nữa.
Trong nháy mắt bảng nhỏ được lật qua.
Tim Hoắc Nịnh căng thẳng treo lên cao.
"..."
"Em muốn xuất viện?"
Ngữ khí của cậu, có chút lương bạc không kiềm chế được.
"Vâng, ba nói, em phải đi."
"Vậy, là tốt rồi." Hoắc Nịnh cười cười, "Chúc mừng em, em rất nhanh có thể nói chuyện rồi."
"Anh trai, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại chứ?"
"Ưm, anh không biết, có lẽ sẽ có cơ hội."
Hoắc Nịnh nói xong lười này, liền bưng chén, đi ra hành lang. Cuộc nói chuyện kết thúc, Lục Nhất Lan không phân biệt được ý nghĩ trong lòng Hoắc Nịnh, chỉ có thể yên lặng gặm xương sườn.
Ban đêm.
Cậu lấy ra gói thuốc lá cất giữ thật lâu nay.
Ánh lửa màu cam lay động, cậu châm thuốc.
Không lâu trước đó, cậu phát hiện một việc.
Từ sau khi không nghe được, mũi của cậu, linh hơn rất nhiều, đi hỏi bác sĩ, Hoắc Nịnh mới biết được, đó là bình thường.
Một người, sau khi mất đi một loại giác quan, một loại giác quan khác, sẽ nhạy bén lên.
Cậu...
Cậu sợ Lục Nhất Lan ngửi được mùi khói thuốc trên người, liền nhanh chóng cất kỹ gói thuốc lá đi, không ngờ tới----
Xì.
Cô không chỉ không cùng một thế giới với cậu, hơn nữa sắp phải đi.
Hoắc Nịnh cười lạnh vài tiếng, cậu sớm nên thấy rõ, không ai có thể vĩnh viễn ở cạnh mình.
Thiếu niên hít sâu mấy điếu thuốc, sau đó chậm rãi từ từ lắc lư ở mép giường, không biết có phải vì độ ấm quá thấp hay không, ánh trăng, thế nhưng cũng lạnh lẽo đến vậy.
Người trên giường gương mặt kiều nộn, mái tóc mềm mại, hiện rõ trước mặt.
Tàn thuốc sáng lên.
Thật lâu sau, Hoắc Nịnh phà ra một hơi khói, xoay người, rời đi.
Sáng sớm hôm sau, lúc Lục Nhất Lan tỉnh lại, phát hiện giường bên cạnh trống không, cô cũng không để ý, Hoắc Nịnh rất thích sáng sớm ra ngoài mua đồ, nói không chừng một lát sẽ quay lại.
Nhưng hơn 10 gườ, nơi này vẫn không có người.
Sau đó lúc cô sửa sang lại giường đệm, phát hiện đầu giường có tàn thuốc.
Giữa trưa, bệnh viện chỉ đưa tới một phần cơm.
"Chị ơi."
Giọng nói của Lục Nhất Lan có chút khàn khàn, hộ sĩ đưa cơm ngừng lại, thấy là một bé loli, cô cười cười, "Em gái nhỏ, có chuyện gì sao?"
"Em... Anh trai nhỏ bên cạnh giường em không cần ăn cơm sao?"
"À." Hộ sĩ cho rằng cô bé luyến tiếc anh bạn nhỏ của mình, cười nói, "Anh bạn nhỏ giường bên cạnh đã xuất viện rồi nha ~"
"..."
Xuất viện?
Không chờ Lục Nhất Lan biết rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đến buổi chiều, bên này đã có người tới thu đồ đạc.
Giường Hoắc Nịnh, bị dọn trống không.
Liên tiếp năm ngày, thiếu niên phảng phất biến khỏi thế gian, phai nhạt dấu vết trong cuộc sống của Lục Nhất Lan.
Cọ tới cọ lui hai tuần, cũng hai tuần nhàm chán, Lục Nhất Lan muốn xuất viện.
Lúc cha Lục đi làm thủ tục xuất viện, Hoắc Nịnh xuất hiện ở trong phòng.
Cậu rốt cuộc cũng mặc áo khoác dày một chút.
[Xuyên Nhanh] Nam Thần: Từ Ta Đi!
Tác giả: Hướng Vi Huân
220 chương | 280 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ thống cứu vớt nam thần trong tiểu thuyết
Chương 2: 2: [Thế giới thứ nhất] Lớp trưởng đại nhân thanh lãnh
Chương 3: 3: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (1)
Chương 4: 4: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (2)
Chương 5: 5: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (3)
Chương 6: 6: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (4)
Chương 7: 7: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (5)
Chương 8: 8: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (6)
Chương 9: 9: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (7)
Chương 10: 10: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (8)
Chương 11: 11: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (9)
Chương 12: 12: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (10)
Chương 13: 13: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (11)
Chương 14: 14: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (12)
Chương 15: 15: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (13)
Chương 16: 16: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (14)
Chương 17: 17: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (15)
Chương 18: 18: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (16)
Chương 19: 19: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (17)
Chương 20: 20: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (18)
Chương 21: 21: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (19)
Chương 22: 22: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (20)
Chương 23: 23: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (21)
Chương 24: 24: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (22)
Chương 25: 25: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (23)
Chương 26: 26: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (24)
Chương 27: 27: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (25)
Chương 28: 28: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (26)
Chương 29: 29: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (27)
Chương 30: 30: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (28)
Chương 31: 31: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (29)
Chương 32: 32: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (30)
Chương 33: 33: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (31)
Chương 34: 34: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (32)
Chương 35: 35: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (33)
Chương 36: 36: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (34)
Chương 37: 37: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (35)
Chương 38: 38: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (Xong)
Chương 39: 39: Ngoại truyện: Mùa chia tay
Chương 40: 40: Ngoại truyện: Mùa Tốt Nghiệp
Chương 41: 41: Ngoại truyện: Kịch trường nhỏ
Chương 42: 42: Nam Thần Thứ Hai: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị
Chương 43: 43: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (1)
Chương 44: 44: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (2)
Chương 45: 45: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (3)
Chương 46: 46: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (4)
Chương 47: 47: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (5)
Chương 48: 48: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (6)
Chương 49: 49: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (7)
Chương 50: 50: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (8)
Chương 51: 51: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (9)
Chương 52: 52: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị(10)
Chương 53: 53: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (11)
Chương 54: 54: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (12)
Chương 55: 55: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (13)
Chương 56: 56: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (14)
Chương 57: 57: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (15)
Chương 58: 58: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (16)
Chương 59: 59: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (17)
Chương 60: 60: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (18)
Chương 61: 61: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (19)
Chương 62: 62: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (20)
Chương 63: 63: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (21)
Chương 64: 64: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (22)
Chương 65: 65: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (23)
Chương 66: 66: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (24)
Chương 67: 67: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (25)
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Ngoại truyện: Tỏ tình trong mơ
Chương 90: 90: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường (Xong)
Chương 91: 91: Nam Thần Thứ Ba: Cố ca ca lạnh nhạt
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Ngoại truyện: Cố Mặc Trình
Chương 136: 136: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (1)
Chương 137: 137: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (2)
Chương 138: 138: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (3) [Xong]
Chương 139: 139: Nam Thần Thứ Tư: Tiểu Hoàng Đế Thật Ngạo Kiều
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ngoại truyện: Hoàng cung, nơi chốn không có nàng
Chương 185: 185: Ngoại truyện: Cuốn sổ hồi ức
Chương 186: 186: Ngoại truyện: Quân Tử Ngọc
Chương 187: 187: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường
Chương 188: 188: Nam Thần Thứ Năm: Hoắc tiên sinh không ai bì nổi
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp