Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 198
Cập nhật: 4 hours ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Ngạn Tịnh.
Cơn mưa này có chút lớn, có chút mạnh.
Nước mưa bắn lên, qua bậc thang, tới bên chân Lục Nhất Lan.
"Ngốc à, còn đứng sững ở đó cho dính mưa à."
Cô ngoan ngoãn lùi về sau hai bước.
Ngày thường Hoắc Nịnh rất thích nói chuyện, nhưng hôm nay, cậu ta rất an tĩnh, thậm chí là trầm mặc. Lục Nhất Lan cảm thấy có chút kỳ quái, liền ngẩng đầu liếc nhìn cậu ta một cái.
Bởi vì trời mưa, ngoài trời rất tối, cho nên hôm nay đường phố, lên đèn rất sớm.
Con ngươi màu xanh biếc của cậu, đựng đầy mưa tí tách tí tách, đựng đầy ánh đèn đường rực rỡ.
Lục Nhất Lan cầm bảng nhỏ, nhanh chóng viết một hàng chữ, "Anh trai, anh đang nhìn cái gì đó?"
Hoắc Nịnh quay đầu lại nhìn cô một cái, sau đó mới tủm tỉm cười nói, "Anh đang xem mưa đó."
"Anh thích mưa?"
"Không phải, chỉ là cảm thấy ngày mưa rất dễ hiểu."
"Cái gì hiểu được?"
"Anh nhớ rõ ngày đó, ba người bọn họ mang theo rất nhiều người chặn anh sau trường học, khi đó, bọn họ nói..."
Hoắc Nịnh mang theo tươi cười, dường như nhớ tới thứ gì đó tốt đẹp, "Bọn họ nói, muốn đánh chết anh."
Một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa còn không ngừng nghỉ rơi bên tai, Lục Nhất Lan sững sờ.
Hoắc Nịnh phía đối diện, từng câu từng chữ, rất nghiêm túc nói, "Anh không biết chết là cảm giác gì, nhưng anh biết, anh điếc."
"Anh biết, rốt cuộc nghe không được tiếng động gì nữa là cảm giác gì."
Cậu nói nói, bỗng nhiên nghiêng đầu, "Thật ra ở trong nhà mẹ nuôi cũng rất vui vẻ, búp bê Tây Dương, em biết không... Cái người đánh điếc anh kia, trong nhà rất có tiền, có thế lực."
"Lần này, bọn họ bồi thường anh rất nhiều tiền."
"Lần đầu tiên, anh cảm giác bản thân ở trong nhà, không phải là một kẻ bất lực, không phải một đứa chỉ biết ăn cơm mềm."
Mặt cậu ta mang theo tươi cười, dường như đang nhớ tới chuyện gì tốt đẹp, "Anh không phải thứ vô dụng cản trở, anh dùng... Số tiền kia, trả hết tất cả ân tình."
Hoắc Nịnh còn nhớ rõ mẹ nuôi viết cho mình.
"Nuôi mày lớn đến chừng này, mày cũng nên hiểu chuyện."
"Lần này, chỉ lần này thôi, không truy cứu, cũng coi như trả ân tình của chúng tao đối với mày."
Toàn bộ màn mưa đều nhiễm màu thê lương của cậu.
Tiếng giọt mưa tí tách vang, giống như đệm cho khúc bi ai của cậu.
Lục Nhất Lan nắm bảng nhỏ, cô chẳng hề làm gì, chỉ là lẳng lặng nhìn Hoắc Nịnh. Cô biết, giờ khắc này, thiếu niên này, chỉ cần một người yên lặng nghe cậu nói.
Bậc thang có một cái lon, Hoắc Nịnh nhẹ chân đá một cái, lon lăn vào trong làn mưa.
"Thật ra anh cũng không bắt nạt con nít."
"Em còn nhớ rõ bảng nhỏ của em chứ?" Cậu cười đến có chút bỡn cợt.
Lục Nhất Lan đương nhiên không quên, Hoắc Nịnh ở trong tiếng mưa rơi, nói ra một câu chuyện ngắn.
Chiều hôm đó cậu đi phòng nước lấy nước, trong tay còn cầm hai quả táo.
Lúc xách theo nước trở về, tâm tình của Hoắc Nịnh thật ra không tệ, cũng không tính toán làm gì, chỉ là lúc đi ngang qua phòng bệnh bên cạnh kia, hai nhóc con kia vẫy vẫy tay với cậu, cậu rũ mắt, liền đi qua.
Cậu nghe không thấy, lại vẫn như cũ đối với con nít, mang theo vài phần ý niệm tốt đẹp.
Sau khi vào phòng, Hoắc Nịnh bị một người trong đó kéo lại, cậu cho rằng.
Đứa bé kia muốn trái táo.
Kết quả vừa vươn tay ra, cậu liền thấy, dòng chữ trên chiếc bảng nhỏ kia.
"Một người câm, hai kẻ điếc."
Hoắc Nịnh cười.
Hai đứa bé kia, cũng cười.
Lục Nhất Lan không nói gì, trên thế giới, luôn có những người như vậy...
Có một số người, không xứng để xưng là người.
"Bé câm, em nói xem, vì sao có một số người, từ nhỏ đã đáng sợ như vậy?"
Lục Nhất Lan không biết nên trả lời thế nào.
Một mặt hiện tại Hoắc Nịnh đang triễn lãm ra, là một mặt cô chưa từng tiếp xúc.
Đó là một mặt âm u trong lòng, chỉ thuộc về thiếu niên này.
Cơn mưa này có chút lớn, có chút mạnh.
Nước mưa bắn lên, qua bậc thang, tới bên chân Lục Nhất Lan.
"Ngốc à, còn đứng sững ở đó cho dính mưa à."
Cô ngoan ngoãn lùi về sau hai bước.
Ngày thường Hoắc Nịnh rất thích nói chuyện, nhưng hôm nay, cậu ta rất an tĩnh, thậm chí là trầm mặc. Lục Nhất Lan cảm thấy có chút kỳ quái, liền ngẩng đầu liếc nhìn cậu ta một cái.
Bởi vì trời mưa, ngoài trời rất tối, cho nên hôm nay đường phố, lên đèn rất sớm.
Con ngươi màu xanh biếc của cậu, đựng đầy mưa tí tách tí tách, đựng đầy ánh đèn đường rực rỡ.
Lục Nhất Lan cầm bảng nhỏ, nhanh chóng viết một hàng chữ, "Anh trai, anh đang nhìn cái gì đó?"
Hoắc Nịnh quay đầu lại nhìn cô một cái, sau đó mới tủm tỉm cười nói, "Anh đang xem mưa đó."
"Anh thích mưa?"
"Không phải, chỉ là cảm thấy ngày mưa rất dễ hiểu."
"Cái gì hiểu được?"
"Anh nhớ rõ ngày đó, ba người bọn họ mang theo rất nhiều người chặn anh sau trường học, khi đó, bọn họ nói..."
Hoắc Nịnh mang theo tươi cười, dường như nhớ tới thứ gì đó tốt đẹp, "Bọn họ nói, muốn đánh chết anh."
Một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa còn không ngừng nghỉ rơi bên tai, Lục Nhất Lan sững sờ.
Hoắc Nịnh phía đối diện, từng câu từng chữ, rất nghiêm túc nói, "Anh không biết chết là cảm giác gì, nhưng anh biết, anh điếc."
"Anh biết, rốt cuộc nghe không được tiếng động gì nữa là cảm giác gì."
Cậu nói nói, bỗng nhiên nghiêng đầu, "Thật ra ở trong nhà mẹ nuôi cũng rất vui vẻ, búp bê Tây Dương, em biết không... Cái người đánh điếc anh kia, trong nhà rất có tiền, có thế lực."
"Lần này, bọn họ bồi thường anh rất nhiều tiền."
"Lần đầu tiên, anh cảm giác bản thân ở trong nhà, không phải là một kẻ bất lực, không phải một đứa chỉ biết ăn cơm mềm."
Mặt cậu ta mang theo tươi cười, dường như đang nhớ tới chuyện gì tốt đẹp, "Anh không phải thứ vô dụng cản trở, anh dùng... Số tiền kia, trả hết tất cả ân tình."
Hoắc Nịnh còn nhớ rõ mẹ nuôi viết cho mình.
"Nuôi mày lớn đến chừng này, mày cũng nên hiểu chuyện."
"Lần này, chỉ lần này thôi, không truy cứu, cũng coi như trả ân tình của chúng tao đối với mày."
Toàn bộ màn mưa đều nhiễm màu thê lương của cậu.
Tiếng giọt mưa tí tách vang, giống như đệm cho khúc bi ai của cậu.
Lục Nhất Lan nắm bảng nhỏ, cô chẳng hề làm gì, chỉ là lẳng lặng nhìn Hoắc Nịnh. Cô biết, giờ khắc này, thiếu niên này, chỉ cần một người yên lặng nghe cậu nói.
Bậc thang có một cái lon, Hoắc Nịnh nhẹ chân đá một cái, lon lăn vào trong làn mưa.
"Thật ra anh cũng không bắt nạt con nít."
"Em còn nhớ rõ bảng nhỏ của em chứ?" Cậu cười đến có chút bỡn cợt.
Lục Nhất Lan đương nhiên không quên, Hoắc Nịnh ở trong tiếng mưa rơi, nói ra một câu chuyện ngắn.
Chiều hôm đó cậu đi phòng nước lấy nước, trong tay còn cầm hai quả táo.
Lúc xách theo nước trở về, tâm tình của Hoắc Nịnh thật ra không tệ, cũng không tính toán làm gì, chỉ là lúc đi ngang qua phòng bệnh bên cạnh kia, hai nhóc con kia vẫy vẫy tay với cậu, cậu rũ mắt, liền đi qua.
Cậu nghe không thấy, lại vẫn như cũ đối với con nít, mang theo vài phần ý niệm tốt đẹp.
Sau khi vào phòng, Hoắc Nịnh bị một người trong đó kéo lại, cậu cho rằng.
Đứa bé kia muốn trái táo.
Kết quả vừa vươn tay ra, cậu liền thấy, dòng chữ trên chiếc bảng nhỏ kia.
"Một người câm, hai kẻ điếc."
Hoắc Nịnh cười.
Hai đứa bé kia, cũng cười.
Lục Nhất Lan không nói gì, trên thế giới, luôn có những người như vậy...
Có một số người, không xứng để xưng là người.
"Bé câm, em nói xem, vì sao có một số người, từ nhỏ đã đáng sợ như vậy?"
Lục Nhất Lan không biết nên trả lời thế nào.
Một mặt hiện tại Hoắc Nịnh đang triễn lãm ra, là một mặt cô chưa từng tiếp xúc.
Đó là một mặt âm u trong lòng, chỉ thuộc về thiếu niên này.
[Xuyên Nhanh] Nam Thần: Từ Ta Đi!
Tác giả: Hướng Vi Huân
220 chương | 308 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ thống cứu vớt nam thần trong tiểu thuyết
Chương 2: 2: [Thế giới thứ nhất] Lớp trưởng đại nhân thanh lãnh
Chương 3: 3: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (1)
Chương 4: 4: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (2)
Chương 5: 5: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (3)
Chương 6: 6: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (4)
Chương 7: 7: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (5)
Chương 8: 8: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (6)
Chương 9: 9: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (7)
Chương 10: 10: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (8)
Chương 11: 11: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (9)
Chương 12: 12: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (10)
Chương 13: 13: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (11)
Chương 14: 14: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (12)
Chương 15: 15: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (13)
Chương 16: 16: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (14)
Chương 17: 17: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (15)
Chương 18: 18: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (16)
Chương 19: 19: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (17)
Chương 20: 20: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (18)
Chương 21: 21: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (19)
Chương 22: 22: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (20)
Chương 23: 23: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (21)
Chương 24: 24: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (22)
Chương 25: 25: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (23)
Chương 26: 26: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (24)
Chương 27: 27: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (25)
Chương 28: 28: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (26)
Chương 29: 29: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (27)
Chương 30: 30: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (28)
Chương 31: 31: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (29)
Chương 32: 32: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (30)
Chương 33: 33: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (31)
Chương 34: 34: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (32)
Chương 35: 35: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (33)
Chương 36: 36: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (34)
Chương 37: 37: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (35)
Chương 38: 38: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (Xong)
Chương 39: 39: Ngoại truyện: Mùa chia tay
Chương 40: 40: Ngoại truyện: Mùa Tốt Nghiệp
Chương 41: 41: Ngoại truyện: Kịch trường nhỏ
Chương 42: 42: Nam Thần Thứ Hai: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị
Chương 43: 43: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (1)
Chương 44: 44: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (2)
Chương 45: 45: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (3)
Chương 46: 46: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (4)
Chương 47: 47: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (5)
Chương 48: 48: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (6)
Chương 49: 49: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (7)
Chương 50: 50: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (8)
Chương 51: 51: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (9)
Chương 52: 52: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị(10)
Chương 53: 53: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (11)
Chương 54: 54: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (12)
Chương 55: 55: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (13)
Chương 56: 56: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (14)
Chương 57: 57: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (15)
Chương 58: 58: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (16)
Chương 59: 59: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (17)
Chương 60: 60: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (18)
Chương 61: 61: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (19)
Chương 62: 62: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (20)
Chương 63: 63: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (21)
Chương 64: 64: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (22)
Chương 65: 65: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (23)
Chương 66: 66: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (24)
Chương 67: 67: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (25)
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Ngoại truyện: Tỏ tình trong mơ
Chương 90: 90: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường (Xong)
Chương 91: 91: Nam Thần Thứ Ba: Cố ca ca lạnh nhạt
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Ngoại truyện: Cố Mặc Trình
Chương 136: 136: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (1)
Chương 137: 137: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (2)
Chương 138: 138: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (3) [Xong]
Chương 139: 139: Nam Thần Thứ Tư: Tiểu Hoàng Đế Thật Ngạo Kiều
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ngoại truyện: Hoàng cung, nơi chốn không có nàng
Chương 185: 185: Ngoại truyện: Cuốn sổ hồi ức
Chương 186: 186: Ngoại truyện: Quân Tử Ngọc
Chương 187: 187: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường
Chương 188: 188: Nam Thần Thứ Năm: Hoắc tiên sinh không ai bì nổi
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp