Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 193
Cập nhật: 4 hours ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Ngạn Tịnh.
Cơm nước xong đã là buổi tối, mấy ngày nay, Lục Nhất Lan ngủ thật sự sớm.
Ngày mùa thu, thời tiết dần dần lạnh lên.
Rạng sáng, trên bầu trời treo vài ngôi sao nhỏ vụn vặn, Hoắc Ninh đứng trước cửa sổ, lặng lặng nhìn trời.
Bỗng nhiên, vài tiếng ho khan đánh vỡ ban đêm yên tĩnh.
Lục Nhất Lan cảm thấy yết hầu đặc biệt ngứa, sau vài tiếng ho khan, loại cảm giác ngứa này càng sâu. Đầu giường có nước, cô duỗi tay muốn lấy ly nước, đèn trong phòng bệnh đã sáng lên.
"Bé câm, em làm sao vậy?"
Cô không nói chuyện, bảng trắng cùng bút đều đã vào tay.
Một chữ, khát.
Hoắc Nịnh à một tiếng, "Vậy đừng tìm, nước trong phòng bị anh dùng hết rồi, anh đi múc nước, em ngoan ngoãn chờ một lát."
"A-----"
Đầu thu lạnh lẽo.
Thằng nhóc 12 tuổi kia còn ăn mặc quần áo ngắn, hơi mỏng một lớp, nút thắt cẩu thả, càng làm cho người cạn lời chính là, mấy nút thắt kia còn có một nửa không gài.
Hoắc Nịnh cũng thật là không sợ lạnh.
Chờ đến lúc người nọ múc nước tới, Lục Nhất Lan cảm giác bản thân đã qua cơn khát, chỉ là cô vẫn ôm bình giữ ấm, nhấp mấy ngụm, nước ấm vào bụng, người nháy mắt cũng tỉnh táo hơn.
Ấm áp cũng chậm rãi tản ra.
Cô mới hỏi, 'Sao anh vẫn còn chưa ngủ?'
"Anh đang ngắm sao." Hoắc Nịnh lại rất tùy ý đứng bên cạnh cửa sổ, ánh trăng nhẹ nhàng đánh trên mặt cậu ta, lúc này Lục Nhất Lan mới phát hiện, vết thương trên mặt cậu đã tốt.
Mắt phương hơi hơi cong, môi hơi đạm màu, cùng với đôi con ngươi màu lục như đá quý kia, rạng rỡ sinh quang.
Lục Nhất Lan bỗng nhiên cũng muốn ngắm sao.
Cầm bảng viết nhỏ, đi tới bên cạnh cậu nhìn ra ngoài, thật đẹp.
"Nghe nói sau khi người chết, đều sẽ biến thành một ngôi sao, cha mẹ anh chính là ở trên trời đấy." Cậu dựa vào cửa sổ chống cằm, "Bọn họ đang chiếu anh."
Từ từ... Cốt truyện không đúng à nha, cha Hoắc Nịnh vẫn còn sống mà.
Lục Nhất Lan có chút nghi vấn, 'Vậy dì trưa nay là?'
"Bà ấy à, đó là mẹ nuôi của anh, anh là cô nhi."
Lúc Hoắc Nịnh nói những lời này, dường như chẳng có một chút áp lực nào, biểu tình vẫn giữ nguyên như trước không chút sứt mẻ, nên cười vẫn cười, cảm giác cả người nhẹ nhàng đến không cách nào hình dung.
Nhưng là, Lục Nhất Lan thấy được nắm đấm đang nắm chặt kia.
Cậu ấy phẫn nộ.
'Cha mẹ anh nói không chừng vẫn chưa có chết, chỉ là...'
"Bọn họ đã chết." Hoắc Nịnh nghiêng đầu đánh gãy Lục Nhất Lan, "Nếu không cần anh, đó chính là đã chết."
Ngữ khí này rất nặng, cũng rất tàn nhẫn.
Không khí đình trệ trong nháy mắt, đánh vỡ loại cục diện bế tắc này, vẫn là giọng nói của Hoắc Nịnh, "Búp bê Tây Dương, anh nghe nói mẹ em chết trong hỏa hoạn à, vậy em phải nhìn kỹ một chút."
"Bà ấy nhất định lẫn trong đám sao kia nhìn em."
Lời này phảng phất có hương vị mê hoặc, Lục Nhất Lan chậm rãi tìm tìm, sau đó cảm thấy mỗi ngôi sao đều không khác nhau lắm, dường như hoàn toàn không phân rõ được.
"Nhìn kìa! Ngôi sao kia chính là mẹ em!"
"..."
Ngón tay cậu ta chỉ ngôi sao Bắc Cực.
"Ngôi sao sáng nhất trong đêm, sẽ vĩnh viễn chờ đợi em." Cũng chờ đợi tôi.
Hoắc Nịnh không biết từ lúc nào, bản thân trở nên đáng thương một cách chân chính rồi. Có lẽ là lúc chút lòng đồng tình với mẹ nuôi biến mất hầu như không còn, có lẽ là lúc tiền bồi thường kia được dùng hết.
Nhưng trong đêm này, cậu là vui vẻ.
Có một búp bê Tây Dương ngây ngốc, để cậu pha trò.
"Được rồi."
"Đã sắp hai giờ sáng rồi, xe ngựa bí đỏ của công chúa lọ lem cũng biến mất hai tiếng rồi, em còn không nhanh đi ngủ đi ~"
'Em muốn nhìn mẹ một lát nữa.'
Ngủ ngủ ngủ, ai mà ngủ được cơ chứ.
"À, nhìn nhiều sẽ không linh, ngủ đi."
Lục Nhất Lan vốn định tiếp tục phản kháng, lại phát hiện trọng tâm cả người bỗng nhiên chao đảo.
Cơm nước xong đã là buổi tối, mấy ngày nay, Lục Nhất Lan ngủ thật sự sớm.
Ngày mùa thu, thời tiết dần dần lạnh lên.
Rạng sáng, trên bầu trời treo vài ngôi sao nhỏ vụn vặn, Hoắc Ninh đứng trước cửa sổ, lặng lặng nhìn trời.
Bỗng nhiên, vài tiếng ho khan đánh vỡ ban đêm yên tĩnh.
Lục Nhất Lan cảm thấy yết hầu đặc biệt ngứa, sau vài tiếng ho khan, loại cảm giác ngứa này càng sâu. Đầu giường có nước, cô duỗi tay muốn lấy ly nước, đèn trong phòng bệnh đã sáng lên.
"Bé câm, em làm sao vậy?"
Cô không nói chuyện, bảng trắng cùng bút đều đã vào tay.
Một chữ, khát.
Hoắc Nịnh à một tiếng, "Vậy đừng tìm, nước trong phòng bị anh dùng hết rồi, anh đi múc nước, em ngoan ngoãn chờ một lát."
"A-----"
Đầu thu lạnh lẽo.
Thằng nhóc 12 tuổi kia còn ăn mặc quần áo ngắn, hơi mỏng một lớp, nút thắt cẩu thả, càng làm cho người cạn lời chính là, mấy nút thắt kia còn có một nửa không gài.
Hoắc Nịnh cũng thật là không sợ lạnh.
Chờ đến lúc người nọ múc nước tới, Lục Nhất Lan cảm giác bản thân đã qua cơn khát, chỉ là cô vẫn ôm bình giữ ấm, nhấp mấy ngụm, nước ấm vào bụng, người nháy mắt cũng tỉnh táo hơn.
Ấm áp cũng chậm rãi tản ra.
Cô mới hỏi, 'Sao anh vẫn còn chưa ngủ?'
"Anh đang ngắm sao." Hoắc Nịnh lại rất tùy ý đứng bên cạnh cửa sổ, ánh trăng nhẹ nhàng đánh trên mặt cậu ta, lúc này Lục Nhất Lan mới phát hiện, vết thương trên mặt cậu đã tốt.
Mắt phương hơi hơi cong, môi hơi đạm màu, cùng với đôi con ngươi màu lục như đá quý kia, rạng rỡ sinh quang.
Lục Nhất Lan bỗng nhiên cũng muốn ngắm sao.
Cầm bảng viết nhỏ, đi tới bên cạnh cậu nhìn ra ngoài, thật đẹp.
"Nghe nói sau khi người chết, đều sẽ biến thành một ngôi sao, cha mẹ anh chính là ở trên trời đấy." Cậu dựa vào cửa sổ chống cằm, "Bọn họ đang chiếu anh."
Từ từ... Cốt truyện không đúng à nha, cha Hoắc Nịnh vẫn còn sống mà.
Lục Nhất Lan có chút nghi vấn, 'Vậy dì trưa nay là?'
"Bà ấy à, đó là mẹ nuôi của anh, anh là cô nhi."
Lúc Hoắc Nịnh nói những lời này, dường như chẳng có một chút áp lực nào, biểu tình vẫn giữ nguyên như trước không chút sứt mẻ, nên cười vẫn cười, cảm giác cả người nhẹ nhàng đến không cách nào hình dung.
Nhưng là, Lục Nhất Lan thấy được nắm đấm đang nắm chặt kia.
Cậu ấy phẫn nộ.
'Cha mẹ anh nói không chừng vẫn chưa có chết, chỉ là...'
"Bọn họ đã chết." Hoắc Nịnh nghiêng đầu đánh gãy Lục Nhất Lan, "Nếu không cần anh, đó chính là đã chết."
Ngữ khí này rất nặng, cũng rất tàn nhẫn.
Không khí đình trệ trong nháy mắt, đánh vỡ loại cục diện bế tắc này, vẫn là giọng nói của Hoắc Nịnh, "Búp bê Tây Dương, anh nghe nói mẹ em chết trong hỏa hoạn à, vậy em phải nhìn kỹ một chút."
"Bà ấy nhất định lẫn trong đám sao kia nhìn em."
Lời này phảng phất có hương vị mê hoặc, Lục Nhất Lan chậm rãi tìm tìm, sau đó cảm thấy mỗi ngôi sao đều không khác nhau lắm, dường như hoàn toàn không phân rõ được.
"Nhìn kìa! Ngôi sao kia chính là mẹ em!"
"..."
Ngón tay cậu ta chỉ ngôi sao Bắc Cực.
"Ngôi sao sáng nhất trong đêm, sẽ vĩnh viễn chờ đợi em." Cũng chờ đợi tôi.
Hoắc Nịnh không biết từ lúc nào, bản thân trở nên đáng thương một cách chân chính rồi. Có lẽ là lúc chút lòng đồng tình với mẹ nuôi biến mất hầu như không còn, có lẽ là lúc tiền bồi thường kia được dùng hết.
Nhưng trong đêm này, cậu là vui vẻ.
Có một búp bê Tây Dương ngây ngốc, để cậu pha trò.
"Được rồi."
"Đã sắp hai giờ sáng rồi, xe ngựa bí đỏ của công chúa lọ lem cũng biến mất hai tiếng rồi, em còn không nhanh đi ngủ đi ~"
'Em muốn nhìn mẹ một lát nữa.'
Ngủ ngủ ngủ, ai mà ngủ được cơ chứ.
"À, nhìn nhiều sẽ không linh, ngủ đi."
Lục Nhất Lan vốn định tiếp tục phản kháng, lại phát hiện trọng tâm cả người bỗng nhiên chao đảo.
[Xuyên Nhanh] Nam Thần: Từ Ta Đi!
Tác giả: Hướng Vi Huân
220 chương | 267 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ thống cứu vớt nam thần trong tiểu thuyết
Chương 2: 2: [Thế giới thứ nhất] Lớp trưởng đại nhân thanh lãnh
Chương 3: 3: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (1)
Chương 4: 4: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (2)
Chương 5: 5: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (3)
Chương 6: 6: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (4)
Chương 7: 7: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (5)
Chương 8: 8: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (6)
Chương 9: 9: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (7)
Chương 10: 10: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (8)
Chương 11: 11: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (9)
Chương 12: 12: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (10)
Chương 13: 13: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (11)
Chương 14: 14: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (12)
Chương 15: 15: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (13)
Chương 16: 16: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (14)
Chương 17: 17: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (15)
Chương 18: 18: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (16)
Chương 19: 19: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (17)
Chương 20: 20: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (18)
Chương 21: 21: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (19)
Chương 22: 22: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (20)
Chương 23: 23: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (21)
Chương 24: 24: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (22)
Chương 25: 25: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (23)
Chương 26: 26: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (24)
Chương 27: 27: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (25)
Chương 28: 28: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (26)
Chương 29: 29: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (27)
Chương 30: 30: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (28)
Chương 31: 31: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (29)
Chương 32: 32: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (30)
Chương 33: 33: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (31)
Chương 34: 34: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (32)
Chương 35: 35: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (33)
Chương 36: 36: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (34)
Chương 37: 37: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (35)
Chương 38: 38: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (Xong)
Chương 39: 39: Ngoại truyện: Mùa chia tay
Chương 40: 40: Ngoại truyện: Mùa Tốt Nghiệp
Chương 41: 41: Ngoại truyện: Kịch trường nhỏ
Chương 42: 42: Nam Thần Thứ Hai: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị
Chương 43: 43: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (1)
Chương 44: 44: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (2)
Chương 45: 45: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (3)
Chương 46: 46: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (4)
Chương 47: 47: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (5)
Chương 48: 48: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (6)
Chương 49: 49: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (7)
Chương 50: 50: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (8)
Chương 51: 51: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (9)
Chương 52: 52: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị(10)
Chương 53: 53: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (11)
Chương 54: 54: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (12)
Chương 55: 55: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (13)
Chương 56: 56: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (14)
Chương 57: 57: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (15)
Chương 58: 58: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (16)
Chương 59: 59: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (17)
Chương 60: 60: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (18)
Chương 61: 61: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (19)
Chương 62: 62: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (20)
Chương 63: 63: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (21)
Chương 64: 64: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (22)
Chương 65: 65: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (23)
Chương 66: 66: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (24)
Chương 67: 67: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (25)
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Ngoại truyện: Tỏ tình trong mơ
Chương 90: 90: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường (Xong)
Chương 91: 91: Nam Thần Thứ Ba: Cố ca ca lạnh nhạt
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Ngoại truyện: Cố Mặc Trình
Chương 136: 136: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (1)
Chương 137: 137: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (2)
Chương 138: 138: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (3) [Xong]
Chương 139: 139: Nam Thần Thứ Tư: Tiểu Hoàng Đế Thật Ngạo Kiều
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ngoại truyện: Hoàng cung, nơi chốn không có nàng
Chương 185: 185: Ngoại truyện: Cuốn sổ hồi ức
Chương 186: 186: Ngoại truyện: Quân Tử Ngọc
Chương 187: 187: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường
Chương 188: 188: Nam Thần Thứ Năm: Hoắc tiên sinh không ai bì nổi
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp