Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 217
Cập nhật: 1 day ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Ngạn Tịnh.
"Vậy sao?" Lục Nhất Lan hỏi lại, sau đó nhíu mày, giống như có chút nghi hoặc, "Hoắc Nịnh nói, mẹ của anh ấy đã chết."
"Không biết bà là từ đâu nhảy ra đây."
"Cô!" Trần Niệm hừ lạnh một tiếng, "Không có giáo dưỡng."
"Ai nha, bà vừa mới nói cái gì, quá nhỏ, tôi nghe không rõ." Lục Nhất Lan híp híp mắt, sau đó uống một ngụm trà sữa.
"..."
Giờ khắc này, Trần Niệm bỗng nhiên nhớ tới Hoắc Nịnh.
"Ngại quá, tôi nghe không được, tôi điếc."
"!"
Có chút táo bạo, bà cũng lười giày xéo với Lục Nhất Lan, "Lục tiểu thư, lần này tôi tới, là hy vọng cô có thể rời khỏi Hoắc Nịnh."
Bà đánh giá Lục Nhất Lan từ trên xuống dưới, trong mắt có chút ghét bỏ, "Tuy rằng Lục tiểu thư là học âm nhạc, nhưng gia thế kia... Không dám khen tặng, chênh lệch giữa cô và Hoắc Nịnh cô hẳn cũng biết."
"Nói tóm lại, loại phụ nữ như cô, không xứng với---"
"Rầm!"
Cửa bị đá văng ra.
Trần Niệm đứng lên, Lục Nhất Lan liếc mắt nhìn.
Hoắc Nịnh đứng ở cửa, bên cạnh anh còn có mấy vệ sĩ đang ngăn đón, Trần Niệm thấy anh, lập tức ngẩng cao đầu, "Hoắc Nịnh!! Cậu điên rồi sao?"
"Đá cửa của tôi? Tôi thật đúng là nuôi ra một con sói con mà, cậu----"
"Phu nhân chê cười rồi." Hoắc Nịnh liếc mắt nhìn bà một cái, sau đó nhanh chóng đi tới bên cạnh Lục Nhất Lan, ôm lấy cô, "Từ trước đến nay, tôi đều không phải con sói con."
"Tôi cho rằng, ngay từ lúc bắt đầu bà đã biết, bà đón từ Ninh Viễn một con sói mắt trắng." Anh gằn từng câu từng chữ, "Một con sói mắt trắng, sẽ cắn chết bà."
"!!"
"Hoắc Nịnh!"
"Phu nhân đừng kích động như thế." Hoắc Nịnh kéo Lục Nhất Lan ngồi xuống, "Dù sao tôi điếc, nghe không được."
Đời người, chuyện đau khổ nhất chính là dùng hết sức lực đấm một cái, lại phát hiện, cú đấm này lại đấm lên bịch bông.
Trần Niệm nhìn Hoắc Nịnh bộ dáng nhẹ nhàng thoải mái như gió thoảng mây trôi, thậm chí khóe môi còn nở nụ cười, gân xanh trên trán nổi thình thịch.
"Cậu thật là trưởng thành rồi, cánh cũng cứng!"
Môi đỏ người phụ nữ khép khép mở mở, "Tôi có thể nâng cậu lên, cũng có thể kéo cậu xuống, cậu cả gan làm loạn như vậy, toàn bộ Hoắc gia---"
"Vậy sao? Vợ nhỏ của Hoắc tổng nhiều như vậy, cũng không thấy bà đá đi được mấy người."
"..."
Chòi má!
Trần Niệm cảm thấy bản thân muốn nổi trận lôi đình, bà giơ tay, "Vệ sĩ, ngăn hai người họ lại!"
"Mấy người dám tới đây sao." Hoắc Nịnh cười cười, "Đừng quên, chủ nhân bây giờ của mấy người, là ai."
"..."
Không còn ai dám nhúc nhích.
"Hoắc Nịnh!"
"Hoắc phu nhân." Hoắc Nịnh nhìn bà, "Lúc trước bà dám mang tôi về, vậy thì nên nghĩ đến sẽ có ngày này."
"Cậu nhất định sẽ hối hận!"
"Thông thường người nói những lời này, cuối cùng--- đều không có kết cục gì tốt."
Người đàn ông mang theo người phụ nữ rời đi, trong phòng đều là dấu vết hỗn độn, Trần Niệm nhìn bóng dáng hai người cầm tay mà đi, thiếu chút nữa nghẹn hơi ngất xỉu.
Bên trong xe,
Chu Dẫn ngồi ghế tài xế, Hoắc Nịnh kéo tấm bảng che xuống.
"Công chúa nhỏ, em không sao chứ?"
"Anh tới nhanh, em không sao."
Hoắc Nịnh tỉ mỉ đánh giá Lục Nhất Lan một lượt, sau đó thở phào nhẹ nhõm, "Không có việc gì là tốt rồi."
Lục Nhất Lan nhìn anh.
Qua một lát, Lục Nhất Lan ngước mắt, hỏi, "Nịnh ca ca, Hoắc phu nhân kia..."
"Đây là một câu chuyện xưa rất dài."
Thật sự rất dài.
Phải nói từ 6 năm trước.
Hoắc Nịnh bị Ngô quản gia đưa tới Hoắc gia.
Lúc này, anh mới hoàn toàn biết được thân phận xấu hổ của mình.
Anh là đứa bé do em gái Trần Niệm và người cầm quyền nhà họ Hoắc vụng trộm yêu đương sinh ra, đáng lẽ anh sẽ bị vứt bỏ suốt một đời.
Nhưng mấy năm nay Trần Niệm không có một đứa con nào, không chỗ dựa vào, cho nên---
"Vậy sao?" Lục Nhất Lan hỏi lại, sau đó nhíu mày, giống như có chút nghi hoặc, "Hoắc Nịnh nói, mẹ của anh ấy đã chết."
"Không biết bà là từ đâu nhảy ra đây."
"Cô!" Trần Niệm hừ lạnh một tiếng, "Không có giáo dưỡng."
"Ai nha, bà vừa mới nói cái gì, quá nhỏ, tôi nghe không rõ." Lục Nhất Lan híp híp mắt, sau đó uống một ngụm trà sữa.
"..."
Giờ khắc này, Trần Niệm bỗng nhiên nhớ tới Hoắc Nịnh.
"Ngại quá, tôi nghe không được, tôi điếc."
"!"
Có chút táo bạo, bà cũng lười giày xéo với Lục Nhất Lan, "Lục tiểu thư, lần này tôi tới, là hy vọng cô có thể rời khỏi Hoắc Nịnh."
Bà đánh giá Lục Nhất Lan từ trên xuống dưới, trong mắt có chút ghét bỏ, "Tuy rằng Lục tiểu thư là học âm nhạc, nhưng gia thế kia... Không dám khen tặng, chênh lệch giữa cô và Hoắc Nịnh cô hẳn cũng biết."
"Nói tóm lại, loại phụ nữ như cô, không xứng với---"
"Rầm!"
Cửa bị đá văng ra.
Trần Niệm đứng lên, Lục Nhất Lan liếc mắt nhìn.
Hoắc Nịnh đứng ở cửa, bên cạnh anh còn có mấy vệ sĩ đang ngăn đón, Trần Niệm thấy anh, lập tức ngẩng cao đầu, "Hoắc Nịnh!! Cậu điên rồi sao?"
"Đá cửa của tôi? Tôi thật đúng là nuôi ra một con sói con mà, cậu----"
"Phu nhân chê cười rồi." Hoắc Nịnh liếc mắt nhìn bà một cái, sau đó nhanh chóng đi tới bên cạnh Lục Nhất Lan, ôm lấy cô, "Từ trước đến nay, tôi đều không phải con sói con."
"Tôi cho rằng, ngay từ lúc bắt đầu bà đã biết, bà đón từ Ninh Viễn một con sói mắt trắng." Anh gằn từng câu từng chữ, "Một con sói mắt trắng, sẽ cắn chết bà."
"!!"
"Hoắc Nịnh!"
"Phu nhân đừng kích động như thế." Hoắc Nịnh kéo Lục Nhất Lan ngồi xuống, "Dù sao tôi điếc, nghe không được."
Đời người, chuyện đau khổ nhất chính là dùng hết sức lực đấm một cái, lại phát hiện, cú đấm này lại đấm lên bịch bông.
Trần Niệm nhìn Hoắc Nịnh bộ dáng nhẹ nhàng thoải mái như gió thoảng mây trôi, thậm chí khóe môi còn nở nụ cười, gân xanh trên trán nổi thình thịch.
"Cậu thật là trưởng thành rồi, cánh cũng cứng!"
Môi đỏ người phụ nữ khép khép mở mở, "Tôi có thể nâng cậu lên, cũng có thể kéo cậu xuống, cậu cả gan làm loạn như vậy, toàn bộ Hoắc gia---"
"Vậy sao? Vợ nhỏ của Hoắc tổng nhiều như vậy, cũng không thấy bà đá đi được mấy người."
"..."
Chòi má!
Trần Niệm cảm thấy bản thân muốn nổi trận lôi đình, bà giơ tay, "Vệ sĩ, ngăn hai người họ lại!"
"Mấy người dám tới đây sao." Hoắc Nịnh cười cười, "Đừng quên, chủ nhân bây giờ của mấy người, là ai."
"..."
Không còn ai dám nhúc nhích.
"Hoắc Nịnh!"
"Hoắc phu nhân." Hoắc Nịnh nhìn bà, "Lúc trước bà dám mang tôi về, vậy thì nên nghĩ đến sẽ có ngày này."
"Cậu nhất định sẽ hối hận!"
"Thông thường người nói những lời này, cuối cùng--- đều không có kết cục gì tốt."
Người đàn ông mang theo người phụ nữ rời đi, trong phòng đều là dấu vết hỗn độn, Trần Niệm nhìn bóng dáng hai người cầm tay mà đi, thiếu chút nữa nghẹn hơi ngất xỉu.
Bên trong xe,
Chu Dẫn ngồi ghế tài xế, Hoắc Nịnh kéo tấm bảng che xuống.
"Công chúa nhỏ, em không sao chứ?"
"Anh tới nhanh, em không sao."
Hoắc Nịnh tỉ mỉ đánh giá Lục Nhất Lan một lượt, sau đó thở phào nhẹ nhõm, "Không có việc gì là tốt rồi."
Lục Nhất Lan nhìn anh.
Qua một lát, Lục Nhất Lan ngước mắt, hỏi, "Nịnh ca ca, Hoắc phu nhân kia..."
"Đây là một câu chuyện xưa rất dài."
Thật sự rất dài.
Phải nói từ 6 năm trước.
Hoắc Nịnh bị Ngô quản gia đưa tới Hoắc gia.
Lúc này, anh mới hoàn toàn biết được thân phận xấu hổ của mình.
Anh là đứa bé do em gái Trần Niệm và người cầm quyền nhà họ Hoắc vụng trộm yêu đương sinh ra, đáng lẽ anh sẽ bị vứt bỏ suốt một đời.
Nhưng mấy năm nay Trần Niệm không có một đứa con nào, không chỗ dựa vào, cho nên---
[Xuyên Nhanh] Nam Thần: Từ Ta Đi!
Tác giả: Hướng Vi Huân
220 chương | 374 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ thống cứu vớt nam thần trong tiểu thuyết
Chương 2: 2: [Thế giới thứ nhất] Lớp trưởng đại nhân thanh lãnh
Chương 3: 3: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (1)
Chương 4: 4: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (2)
Chương 5: 5: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (3)
Chương 6: 6: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (4)
Chương 7: 7: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (5)
Chương 8: 8: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (6)
Chương 9: 9: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (7)
Chương 10: 10: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (8)
Chương 11: 11: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (9)
Chương 12: 12: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (10)
Chương 13: 13: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (11)
Chương 14: 14: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (12)
Chương 15: 15: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (13)
Chương 16: 16: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (14)
Chương 17: 17: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (15)
Chương 18: 18: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (16)
Chương 19: 19: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (17)
Chương 20: 20: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (18)
Chương 21: 21: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (19)
Chương 22: 22: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (20)
Chương 23: 23: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (21)
Chương 24: 24: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (22)
Chương 25: 25: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (23)
Chương 26: 26: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (24)
Chương 27: 27: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (25)
Chương 28: 28: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (26)
Chương 29: 29: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (27)
Chương 30: 30: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (28)
Chương 31: 31: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (29)
Chương 32: 32: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (30)
Chương 33: 33: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (31)
Chương 34: 34: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (32)
Chương 35: 35: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (33)
Chương 36: 36: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (34)
Chương 37: 37: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (35)
Chương 38: 38: Lớp trưởng đại nhân cao lãnh (Xong)
Chương 39: 39: Ngoại truyện: Mùa chia tay
Chương 40: 40: Ngoại truyện: Mùa Tốt Nghiệp
Chương 41: 41: Ngoại truyện: Kịch trường nhỏ
Chương 42: 42: Nam Thần Thứ Hai: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị
Chương 43: 43: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (1)
Chương 44: 44: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (2)
Chương 45: 45: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (3)
Chương 46: 46: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (4)
Chương 47: 47: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (5)
Chương 48: 48: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (6)
Chương 49: 49: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (7)
Chương 50: 50: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (8)
Chương 51: 51: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (9)
Chương 52: 52: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị(10)
Chương 53: 53: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (11)
Chương 54: 54: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (12)
Chương 55: 55: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (13)
Chương 56: 56: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (14)
Chương 57: 57: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (15)
Chương 58: 58: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (16)
Chương 59: 59: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (17)
Chương 60: 60: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (18)
Chương 61: 61: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (19)
Chương 62: 62: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (20)
Chương 63: 63: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (21)
Chương 64: 64: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (22)
Chương 65: 65: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (23)
Chương 66: 66: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (24)
Chương 67: 67: Thủ trưởng đại nhân kiên nghị (25)
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Ngoại truyện: Tỏ tình trong mơ
Chương 90: 90: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường (Xong)
Chương 91: 91: Nam Thần Thứ Ba: Cố ca ca lạnh nhạt
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Ngoại truyện: Cố Mặc Trình
Chương 136: 136: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (1)
Chương 137: 137: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (2)
Chương 138: 138: Ngoại truyện: Thức ăn cho chó bộp bộp bộp (3) [Xong]
Chương 139: 139: Nam Thần Thứ Tư: Tiểu Hoàng Đế Thật Ngạo Kiều
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ngoại truyện: Hoàng cung, nơi chốn không có nàng
Chương 185: 185: Ngoại truyện: Cuốn sổ hồi ức
Chương 186: 186: Ngoại truyện: Quân Tử Ngọc
Chương 187: 187: Ngoại truyện: Tiểu kịch trường
Chương 188: 188: Nam Thần Thứ Năm: Hoắc tiên sinh không ai bì nổi
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp